Sau những đêm đi lang thang, sáng dậy mình lại thèm đi làm đến lạ lùng. Chưa bao giờ mình nghỉ làm lâu đến thế, chưa bao giờ cảm thấy thèm muốn đi làm như bây giờ.
Nếu giờ được đi làm mình sẽ như nào nhỉ? Lại xỏ chân vào đôi giày tây, lại được mặc quần âu, những cái áo sơ mi, lại được cài măng séc, hàng sáng nhìn vào gương và tự nhủ “Mình thật là điẹp, mình nhìn rất trưởng thành”. Lại được xách cái cặp da mình rất thích để tung tẩy lên công ty.
Được đi làm mình sẽ không cãi nhau với sếp nữa, mình sẽ rất ngoan, vẫn ngoan như hồi xưa. Đi làm không bao giờ về sớm, bao giờ cũng miệt mài tới tối muộn để lo cho xong công việc dù một nửa thời gian đấy ngồi chat chit tán gái. :”>
Được đi làm mình sẽ tích cực nói chuyện với các bạn kế toán, reception rất xinh, dễ thương mà trước đây mình cứ lạnh lùng.
Được đi làm, mình sẽ bớt chơi bời để tập trung thực hiện các ý tưởng, nghiên cứu về chiến lược, tập trung học hành.
Giờ chỉ thèm thế thôi, không thèm bia rượu, gái gú nữa. Chắc mình sắp GAY (go) rồi.
Tiếp tục chương trình âm nhạc ngày hôm nay. Bài này giống mình giờ nhất.
Behind Blue Eyes (cover)
-Limp Bizkit-
No one knows what its like
To be the bad man
To be the sad man
Behind blue eyes
No one knows what its like
To be hated
To be fated
To telling only lies
But my dreams
They arent as empty
As my conscience seems to be
I have hours, only lonely
My love is vengeance
Thats never free
No one knows what its like
To feel these feelings
Like I do
And I blame you
No one bites back as hard
On their anger
None of my pain and woe
Can show through
But my dreams
They arent as empty
As my conscience seems to be
I have hours, only lonely
My love is vengeance
Thats never free
When my fist clenches, crack it open
Before I use it and lose my cool
When I smile, tell me some bad news
Before I laugh and act like a fool
If I swallow anything evil
Put your finger down my throat
If I shiver, please give me a blanket
Keep me warm, let me wear your coat
No one knows what its like
To be the bad man
To be the sad man
Behind blue eyes