Tôi không thích cuốn sách đó, tôi chỉ đọc qua và không thấy lý thú. Nhưng tôi rất thích cái tựa bằng Tiếng Việt, nếu có một cuộc bình chọn về đề sách, tôi sẽ chọn cho nó.
Thế giới của tôi gồm nhiều mảnh ghép lại, kinh doanh, ca nhạc, coffe, game và bóng đá. Tôi cũng tham lam khi cái gì cũng đòi phải biết. Có những sở thích xưa nay tôi không thích giờ lại thích, có những cái xưa thì chết mê chết mệt, giờ chả bao giờ ngó mắt. Nhưng quanh đi quẩn lại vẫn chỉ có vài lĩnh vực. Thế giới thật là rộng lớn.
Tôi là người luôn thích thay đổi. Tôi luôn thích nghi được với môi trường mới và cũ. Dù tôi ở HN, hay SG hay sắp tới là bất kỳ đâu. Tôi vẫn là tôi. Tôi vẫn sống cuộc sống do tôi chọn. Tôi luôn hạnh phúc với những lựa chọn của mình và cảm thấy mình có quá nhiều niềm vui để không phải buồn phiền.
Tôi không thích kinh doanh (business), nhưng rồi tôi lại học và đi làm về kinh doanh. Nếu 7 năm trước đây với tôi hình ảnh tay chân nhễ nhại mồ hôi trước máy móc thích hơn là những cốc bia trên bàn nhậu. Giờ thì ngược lại. Thế giới của tôi thay đổi nhanh thật.
Tôi thích du lịch, nhưng tôi lười. Nên tôi ít đi một mình, đi một mình buồn ghê gớm. Nhưng có người đi cùng thì cũng mệt. Nghĩ đi nghĩ lại tôi ở nhà và du lịch qua Google Earth, mệt thì vẫn mệt.
Tôi thích uống cà phê (coffe), tôi có thể lê la suốt ngày để uống cà phê mà không chán. Tôi hay ngồi một mình cho dễ thở. Ngồi với nhiều người tự nhiên lại thấy chán vì ồn ào. Thế giới của tôi nhiều khi chỉ là chiếc máy tính và cuốn sách cho buổi chiều.
Tôi ước mơ nhiều về cuộc sống và tôi tự nhận thấy mình chỉ là hạt cát nhỏ trong rừng người rộng lớn. Từ lâu tôi đã bỏ thói quen tôi là số 1, tôi là giỏi nhất, giỏi nhì. Đơn giản tôi là tôi.
Thế giới rộng lớn, tôi muốn đi hết Việt Nam phải mất tới 1 năm, để đi hết Việt Nam tôi phải cố gắng để làm ra rất nhiều tiền. Tôi còn dự tính đi hết Đông Dương và vòng quanh thế giới. Mục tiêu tưởng như đơn giản nhưng lại rất phức tạp. Nếu không có tiền, không có đam mê tôi sẽ không thể đi tới đâu.
Có nhiều khoảnh khắc trong cuộc sống. Như ngày hôm nay, tôi thấy dược thư giãn sau khi ướt như chuột lột từ ngoài đường về. Và giờ, ánh nắng vàng lại rực rỡ và thanh thản.
Thế giới đấy…ngày mai tôi lại phải đối mặt với nó. Dù cuộc đời có chán ta không được ngao ngán.
Đi làm cốc cafe thôi nhỉ
Đạt Eric