Vậy là đã đầu tháng 5 rồi cơ đấy. Thời gian như thoi đưa mà con người mình cứ ì ạch tại chỗ. Mà khổ nỗi lại càng ì ạch hơn vì mới bị xòe xe.
Tuần này về Hà Nội, mình sẽ quyết định bước đi tiếp theo ở đâu. Cuộc sống là dòng chảy mà mình cứ đứng bên bờ mà xem có “cục c’t” nào trôi sông không thì chán chết. Có em nào muốn làm cục ị trôi sông không, anh tình nguyện làm cún đứng trông trên bờ ….
Nhiều đêm bước về căn phòng một mình, mình cảm thấy gì nhỉ? Cô đơn, buồn phiền? – Không.
Nhiều đêm thức trắng, nghĩ bạc đầu. Cuối cùng lại chơi game, xem phim, ngắc ngoải với những bài viết dang dở.
Viết thì nhiều, mà đ’o dám publish vì động chạm tới nhiều người quá.
Năm nay là năm đầu tiên mình phải nghe “Mùa cưới”….. ô hô, từ giờ tới cuối năm vô vàn đám cưới, kiếm tiền đâu đi giờ?
(Nhạc minh họa: Em còn nhớ hay em đã quên – Trịnh Công sơn)
Tôi viết entry này cho mình, cho riêng tôi. Không phải sến mà tự nhiên tôi muốn viết cái gì đó cũ kỹ, cũ hơn những bước chân của tôi đi hàng ngày, cũ hơn những bài hát tôi nghe hết năm này qua năm khác.
Em còn nhớ hay em đã quên? Vâng em quên mẹ nó hết nhiều thứ rồi. Hơi bỗ bã nhưng em này đã quên quá nhiều, ném khỏi đầu quá nhiều ký ức đẹp và không đẹp. Nếu cho “em” tưởng tượng lại quê hương, những kỷ niệm nào đó, có lẽ em đã quên thật.
Nam Định quê tớ, nơi tớ có 18 năm sống thật yên bình, thành phố nghèo, tớ cũng nghèo. Tớ chưa bao giờ xấu hổ về việc đấy, thế mà giờ tớ ra đường và nhìn những người khác với ánh mắt đầy giá trị của đồng tiền. Tớ đã là loại người thế nào?
Hồi bé, nhà tớ tuy trí thức nhưng ở trong một xóm lao động. Tớ có những người bạn, bố đạp xích lô, bố bạn khác thì bơm vá xe. Chúng tớ chơi với nhau rất thân, rất vui và hòa đồng. Có lẽ giá trị đồng tiền hồi đó chưa kịp phủ lên đầu bọn trẻ con bọn tớ vì bọn tớ chơi với nhau bằng những đêm ra bờ Hồ bắt ve bắt dế. Những sáng mùa hè đi ăn trộm nhãn, vải. Đá bóng vỉa hè. Đánh nhau, trèo vào sân Chùa Cuối (giờ là Thiên Trường) để tập đá bóng, xem đá bóng.
Nam Định trong tớ là gì, là những ngày đạp chiếc xe đạp Trung Hoa Anh Hùng long xòng xọc đi lang thang khắp cái thành phố nhỏ bằng mắt muỗi. Tớ vẫn nhớ Dung, cô bạn tóc 2 bím giờ đã chuẩn bị đẻ đứa đầu lòng. Hị hị. Tớ vẫn nhớ lắm.
Thằng bạn lâu nhất của tớ đến giờ là Điểu Hói, chắc chả bao giờ nó vào Blog tớ đọc những dòng này. Nhưng thật sự, có những điều chỉ tớ với nó biết và đã từng trải qua. Tặng mày một bức ảnh Hồ Truyền Thồng. Bố tiên sư, nhớ đợt năm 2 ĐH tao với mày ra đấy nói chuyện gì không? Giờ mày lại yêu bạn của cả tao và mày. Biết bao giờ mới lại được gặp mày trà đá tán phét về những ý tưởng quái dị Điểu nhỉ?
Vậy mà đã mười mấy năm rồi.
Vâng, còn quá nhiều người bạn để tôi nhắc đến, nhưng thời gian đã lùi vào dĩ vãng. Tôi đã quên rất nhiều những điều đẹp. Những đêm ngắm sao trên trần nhà hồi lớp 12. Nhứng ước mơ về máy móc, về thiết bị viễn thông. Vẫn nhớ về thầy (bác) Minh, người đã giúp tôi đỗ ĐH và tạo cho tôi niềm tin vào cuộc sống. Đôi khi đêm nằm mơ, tôi lại nhớ tất cả như đã từng trải qua. Nhớ cảm giác 1 tháng hè Sinh viên ở Nam Định, vật lộn với cuộc sống, một căn nhà dột nát và cái xe đạp Trung Hoa Anh Hùng từ hồi đi học cấp II.
“Quê nhà đó năm xưa có em, có bóng dừa, có câu hò….”
Bốn năm học ĐH trên Hà Nội là bằng đấy năm tôi thật sự trưởng thành. Cảm ơn những người bạn nhóm G8, thầy Tuân Béo. Tôi đã có những giây phút nồng nhiệt với những khát vọng và hoài bão. Dũng Xoăn, thằng ôn bạn khốn nạn chuyên bày trò và kể truyện cười đặc biệt bậy. Thắng Vẹo, Dương Chung, Phương Rùa, Thúy, Hằng Gấu và Hằng Heo. Quỳnh Bờm và Hương Bờm, nếu ngày đấy tớ không xông pha làm cái clip thì giờ này các cậu ra sao? Trường và Huyền nữa, dù giờ không gặp bọn mày, hồi ở HN vẫn thấy chúng mày đèo nhau trên con Ju vàng tao cũng nghĩ thế. Không có neu45a…và svneu.info, không có cái bắt tay giữa hai thằng đàn ông sao ra một mối tình đẹp cho 1 cặp. Bố khỉ, mình lại sến rồi.
Và, xin phép để một khoảng trống phía dưới dây dành cho những buổi chiều Hồ Tây, những ngày ngắm mặt trời lặn trên cầu Long Biên. Những buổi mùa hè oi bức lang thang Mỹ Đình…Vâng, hình như tôi đã quên mất rồi.
Sài Gòn, đất hoa lệ giờ đây. Tôi đang sống như nào? Tôi đã quen với việc phung phí tiền, quen với việc nhậu nhẹt và quen với việc sáng dậy uể oải check check vài cái mail. Tôi có thêm nhiều người bạn, họ dạy cho tôi nhiều điều về cuộc sống, kinh doanh, nghệ thuật. Ngay nguồn gốc bài hát này tôi cũng được biết qua một trận nhậu mưa tầm tã. Tôi có thêm bao nhiêu bạn là tôi tăng lên bằng đấy cân. Đã béo lại xấu, tôi đã quên hình ảnh thằng Đạt Eric gầy còm, nheo nhóc, đen trùi trũi được gọi tên là Đạt Beo.