(Tặng Lê Anh, Ông Rùa, Tran Ho Nam, Ton Luong Viet và chú rể – người chưa bao giờ biết về Hà Nội)
Sài Gòn có hàng me bay thì Hà Nội có hàng cây sấu dọc trên Trần Phú, Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu. Hàng me Sài Gòn thay lá năm 1 lần như hai mùa mưa nắng còn Sấu thì đặc trưng cho Hà Nội bốn mùa.
Đầu hè như bây giờ sắp mùa hoa sấu rụng…tôi xin trích hai câu thơ trên FB của Lê Anh năm nào mà khiến tôi nhớ mãi…
Hà Nội mùa hoa sấu
Thơm như mối tình đầu
Em bước trên thềm lá
Nghe chân mình nói đau…
Những đêm đầu hạ, khi trút những cơn mưa thời tiết thanh mát. Đi dạo giữa hai hàng cây nghe vi vu từng bông hoa sấu li ti rơi vào vai và lạo xạo dưới bước chân lá sấu rụng. Lá sấu đặc biệt ghê, rụng đúng vào mùa hè và khi trút hết lá là những trái sấu tròn xoe như viên bi ve của thời con nít. Mối tình đầu của tôi cũng bắt đầu cùng vào mùa hoa sấu rụng.
Đấy có lẽ đó là một đặc trưng của tôi về Hà Nội chứ không phải hình ảnh “cây bàng lá đổ vào mùa thu” của nhạc của Trịnh Công Sơn. Ông nhạc sỹ thần tượng của nhiều bạn này chưa bao giờ ra Hà Nội nên chỉ nghe kể và viết bài hát này trong sự tưởng tượng và còn có yếu tố “nịnh bợ”. Thông tin này tôi nghe từ một anh bạn già hay đi hoang, không có xác thực chính xác nhưng càng nhiều năm tôi càng thấy đúng và thấy bài hát này dở tệ.

Hà Nội từng tháng ba qua, nâng niu giấc mơ bé bỏng.
Một chiều ngồi nép bên anh, em thành thiếu nữ tựa hoa xinh.
Bồi hồi nụ hôn đắm đuối, phố vắng trắng hoa hai mái đầu.
Nào ngờ từ đó xa nhau, hoa sấu ơi nay tìm đâu!
(Hà Nội mùa hoa sấu – Trương Quý Hải)
Các cazy-fan của bác Trịnh đừng giận tôi, vì chỉ những người sống ở Hà Nội, trải qua những cảm xúc mới viết được những bài hát tình cảm về nó. Nhớ mùa thu Hà Nội làm sao mà tình cảm bằng “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa” và ông nhạc sỹ họ Trịnh kia đã được ai kể cho về mùa hoa sấu, để có những bài hát “Hà Nội mùa Hoa Sấu” của Trương Quý Hải. Một nhạc sỹ đáng nghe nếu muốn tìm hiểu về Hà Nội…
Tôi chia tay Hà Nội để Nam Tiến đúng mùa hoa sưa và chia tay mối tình đầu vào mùa hoa sữa. Kể từ đấy “hoa sữa nồng nàn từng phố đêm đêm” thì anh đã ở xứ thành đô để đêm đến khi thành phố lên đèn ngồi nhậu dưới hàng me nghêu ngao “Hà Nội mùa này sấu chín chưa em? Hàng me Sài Gòn đang mùa thay lá….” lấy le với các cô gái Sài Thành ưa tính lãng mạn của trai Bắc.
Những cô gái Sài Gòn chỉ thích ô mai sấu và con gái Sài Gòn chỉ thích có vậy, đâu hiểu chuyện cổ tích cây sấu…bốn mùa. Con gái Sài Gòn không có món “đặc sản” …”mình là bạn anh nhé”, con gái Hà Nội như trái sấu chín, ăn vưa thì ngon, ăn nhiều thì chua loét….và thật đáng ghét.
Hà Nội bốn mùa luôn có biểu tượng, xuân hoa đào, hè hoa phượng, thu hoa sữa và đông lá bảng khẳng khiu. Nhưng đã bao giờ có ai nghĩ đến cây sấu. Cây sống đủ bốn mùa của Hà Nội. Hay bởi vì tên nó là “sấu”? Chắc các cụ xưa cũng giống tôi thấy nó gắn toàn những điều sấu xa thì đặt cho nó tên “quả là sấu”. Sấu ngon nhất quả đất vì mỗi khi hè về mẹ nấu canh sấu cho ăn và làm sấu dầm khi đến mùa sấu chín . Những người xa Hà Nội ngoài hoa sữa thì sấu là món mà ai cũng thèm cả. Lần nào mùa sấu mẹ cũng gửi vào cho tôi vài kg bỏ tủ lạnh để nấu canh cho đỡ nhớ nhà. Cứ mỗi lần đến mùa, đi ra đi vô bạn bè chỉ đòi sấu. Sấu đắt như vàng, sấu chín, cốm Vòng còn đổi được Chivas của những tay chơi Sài Thành hám của lạ

Tôi cứ nghĩ tôi sẽ dừng ở Sài Gòn hoa lệ và sẽ không bao giờ phải suy tư về cổ tích cây sấu nữa. Nhưng ôi cái cuộc đời này. Tôi lại quay trở lại Hà Nội để mùa hoa sấu năm nay có lẽ tôi sẽ đi dạo trên những hàng cây sấu xanh lá và chân đá ống bơ để than về thân phận bơ vơ.
Tìm đâu giữa phố vắng, tìm đâu mái tóc trắng, giấc mơ xưa!
Nhẹ lòng trong mưa bay, màu hoa thơ ngây, Hà Nội ơi!
Nay tôi trở về… Về đây với ký ức, về đây dẫu mái tóc đã pha sương.
Quỳ bên hoa xưa gọi em trong mơ, kỷ niệm ơi! Hoa bay trắng xóa.
Hết chương trình tâm sự. Xin các bạn nghe playlist về Sấu và có thể góp ý thêm các bài hát để mình đưa thêm vào nhé
Đạt Eric tự truyện đầu hè 2012
Trong khi các bạn Hà Nội đang kêu nóng vãi làn với mùa thu thì Sài Gòn những ngày qua lại chớm Đông. Mùa Đông Sài Gòn chả có gì ngoài những cơn gió rít, mưa đêm và nỗi buồn đêm co ro ôm chăn ngủ một mình.
Trong suốt thời gian đi học phổ thông, người con gái duy nhất anh rung động là em. Em cũng biết điều đấy. Nhưng chưa bao giờ em trả lời anh. Có chăng chỉ là ánh mắt và những nụ cười gượng gạo mỗi lần thấy anh.