
Thèm được ngắm hoàng hôn trên biển.
Có khi chuyển ra biển ở.

Cuối tuần là xong.
Đcm nó, mai mà bàn giao xong bố lượn luôn.
Đi đâu giờ?
Nha Trang – Đà Nẵng – Hội An?
1
0
1
3

(Hình ảnh mang tính chất minh họa)
Đoàn Chuẩn – Từ Linh
Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng
đượm đà phong kín cánh mong manh tấm hoa lòng
Hà Nội chờ đón tết vắng bóng người đi liễu rũ mà chi
đêm tân xuân Hồ Gươm sao long lanh, hoa á mai rơi rủ nhau nơi phương xa
đường phố vắng bóng đèn, chạnh lòng tôi nhớ tới người em
Tôi có người em gái, tuổi chớm dâng hương, mắt nồng rộn ý yêu thương,
đôi mắt em nói nhiều tha thiết như dáng kiều, ôi tình yêu
Nhưng một sớm mùa thu giữa chân trời xanh ngát, nàng đi gót hài xanh
Nàng đi cho dạ sao đành, đừng quên lối cũ ân tình nghĩa xưa
Rồi từ ngày ấy nước sông ngăn cách đôi lòng
Chuyện tình vỡ lỡ bến cô đơn không ai ngờ
Tình nghèo xa cách mãi em tôi đành ôm mối sầu mà đi
Em tôi đi màu son lên đôi môi
Khăn soan bay lả lơi trên hai vai
Nhìn xác pháo bên thềm gởi lòng tôi nhớ tới người em

Với riêng cá nhân tôi. Năm 2008 đã qua đi với tất cả cung bậc của cuộc sống. Tôi sẽ không bình luận hay phán xét gì về những điều đã qua đấy nữa.
Xuân mới chỉ xin chúc cho bạn bè, anh em của tôi sẽ có nhiều may mắn, hạnh phúc trong cuộc sống, công việc.
Tôi đã chọn lại cho mình được âm điệu, những đam mê mới về công việc cũng như cuộc sống. Biết rằng trước mắt còn nhiều khó khăn cũng như thử thách. Nhưng đã đi là phải tới.

Ngày nào anh yêu em, anh đã quen trong cay đắng tuyệt vời.
Ngày nào em yêu anh, em hẳn quên với trời hạnh phúc mới
Em ơi Đông lại về từ trăm năm lạnh giá
Tim anh như ngừng thở, từ sau ân tình đó …
Em nghe không? Mùa đông, mùa đông
Ngày nào ta xa nhau, anh bước sâu trong vũng tối nhạt nhòa
Từng mùa đông theo qua, anh đã quen với đường đời băng giá
Xưa hôn em một lần, rồi đau thương tràn lấp
Anh yêu em một ngày và xa em trọn kiếp
Nên anh yêu mùa đông, nên anh yêu mùa đông, ôi Mùa Đông của anh.
Điệp khúc:
Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái.
Anh chỉ là người say bên đường em nhìn thấy.
Anh đi đi, người điên không biết nhớ và người say không biết buồn …
Những cuộc tình dương gian, muôn đời không nghĩa lý …
Nhưng người vẫn tìm nhau trong vòng tay tình ý
Như đôi ta … niềm yêu xưa chỉ còn một vì sao anh lẻ loi.
Trời lập đông chưa em, cho lũ dơi đi tìm giấc ngủ vùi
Để mặc anh lang thang, ôm giá băng ngỡ thầm người yêu tới.
Đêm chia ly em về, đường khuya em bật khóc …
Anh xa em thật rồi, làm sao quên mùi tóc
Em hỡi em, có phải tình băng giá là tình đẹp trên thế gian
…
Em hỡi em, có phải tình băng giá là tình nồng hai chúng tạ