Với một kẻ lang thang khắp nơi chốn như tôi, bài hát này rất hợp và luôn là điều tôi gợi nhớ những con đường mình đã đi qua Blowing In The Wind -Bob Dylan- Ver 1: How many roads must a man walk down Before they call him a man? How many Seas must a white dove sail Before she sleeps in the sand? How many times must the cannonballs fly Before the’re 4ever banned? (Chorus): The answer, my friend, is blowing in the wind. The answer... more
Danh sách bài viết chuyên mục ‘Dat 360!’
(Copy lại từ note Facebook…) Tôi bước chân xuống Tân Sơn Nhất lần đầu cũng đã lâu. Đi taxi về công ty tôi – đường phố đông đúc nhưng mọi người đi có thứ tự. Những tòa nhà cao ốc be bé nằm sát nhau trên đường Nguyễn Văn Trỗi – Nam Kỳ khiến tôi nghĩ Sài Gòn thật xô bồ, lộn xộn. Thế mà từ đó đến giờ đã yêu mất Sài Gòn và người Sài Gòn. Người Sài Gòn có vài món... more
(Bài cũ, edit và post lại thôi nha) SG 2010 Trung thu cuối cùng đã tới cùng với ánh nắng của buổi chiều tà Sài Gòn. Tôi ngồi đây cùng với máy tính nhìn ra khoảng không trống rỗng trước mặt, nhiều vì sao chiếu trên bầu trời. Hôm nay cũng là một ngày tôi không tỉnh táo. Chiều láo nháo vài ba chai bia rồi về căn phỏng 1527 đáng yêu cùng hai người bạn. Ba người đàn ông đang lúc nhúc trong căn nhà…và... more
Khung cảnh ngày hôm nay giống hết hai năm trước với tôi hình như cũng không có gì thay đổi nhiều lắm. Một căn phòng nhỏ, headphone, máy tính, truyện, sách và mọi thứ tương đối bừa bãi hệt như bản thân tôi. Trong đống bộn bề đó hai năm trước tôi đã mua tên miền, tạo một góc nhỏ của mình trên mạng sau khi quyết tâm sẽ chọn internet là mục tiêu trong những năm sau đấy. Hai năm là chặng... more
Thế là Đạt Eric của các bạn lại có mặt ở Sài Gòn và tiếp tục những công việc dang dở của mình trước đây. Việc và đam mê thì nhiều nhưng giờ mình chỉ chốt lại vài vấn đề mà mình quan tâm và những việc mình đang làm. Việc đang làm thì vẫn làm, nếu có ai tham gia ủng hộ hoặc giúp một tay thì rất hoan nghênh. Thương mại điện tử: Đây là phần mình chú trọng nhất trong suốt tám tháng... more
Lâu lắm mới dám uống say, sáng sớm dậy viết blog. Đã sống trên mạng, chấp nhận làm celebrity dù mất cứ trong mảng lớn (mass) hay nhỏ-ngách (niche) đều phải chấp nhận rằng nó có thời. Những gì càng hot trên mạng thì càng tan nhanh. Nếu mọi người không tin thì cứ thử coi xem internet Việt Nam và thế giới có sản phẩm nào có sinh nhật thứ 10 trở đi. Những tượng đài có thể thành công và tự... more
Năm mới đã đến với tôi tự nhiên và bất ngờ với những bông pháo trên hồ Tây và những hạt mưa xuân. Năm mới lại già thêm một tuổi, trưởng thành hơn một chút và biết lo toan hơn. Năm cũ tôi đã để dành thời gian để biết con người muốn gì, cần làm gì và đam mê công việc nào. Năm nay chỉ là thực hiện những kế hoạch đã đề ra, những việc năm cũ còn chưa xong và những ước mơ còn... more
Tôi không thể giỏi văn như anh Phan An để có “Những câu truyện Sài Gòn” hay nhiều nỗi buồn và tâm sự kiểu anh Rắn với “Sài Gòn của tôi”, tôi chỉ có những câu chuyện về Sài Gòn cùng những kỉ niệm của riêng mình. Sài Gòn với tôi như một cô gái đang ở tuổi chín, nảy nở, rực rỡ và quyến rũ. Sài Gòn không có nhiều nét riêng, con người Sài Gòn cũng thế, đều là dân tứ xứ tới. Nhưng... more
Khi viết ra những dòng này, tôi đang ngồi trong quán cafe quen thuộc và nhìn dòng người vội vã đi về nhà vào giờ tan tầm. Đây đâu phải lần đầu tiên tôi nhìn mọi người như thế, nhưng lần này chính tôi lại hỏi tôi mình có cần cảm giác như họ không? Cảm giác mệt mỏi sau một ngày và được về nhà, ăn bữa cơm gia đình với người thân. Tôi thấy mình thay đổi nhiều, tôi đã không còn phải... more
Không phải tự nhiên mà năm 2010 đã qua được nửa tháng tôi mới cập nhật blog. Thời gian thì có nhiều nhưng có nhiều niềm vui mới nên việc cập nhật blog cũng không được chú trọng. Nhiều người nói đúng, khi cô đơn và chưa được thỏa mãn thì chúng ta có xu hướng “trình bày”, “than thở” quá nhiều. Tôi cũng không ngoài ngoại lệ đó trong suốt năm 2008 và 2009. Nhiều điều đến, rồi cũng đi.... more
