Có khi nào em buồn em nhớ đến anh,
Có khi nào em ngồi em khóc vì anh.
Tình yêu ta ly tan vụng vỡ khi đẹp đôi vì sao thế anh làm gì có lỗi.
Em rất buồn em nào có lỗi với anh có bao giờ anh dành tất cả vì em.
Để khi chia tay nhau anh nói anh còn yêu thì lúc đó em đã rời xa
Ngậm đắng nuốt cay tình ải qua tay để em bước đi quên cả lối về,
Giọt nước mắt rơi ngày tháng đam mê đâu mất.
Anh và em bây giờ như vầng trăng khuya.
Anh và em bây giờ hai đứa hai nơi.
Nhớ làm gì, khóc làm gì vì tình yêu không có lần thứ hai.
Qua ngày mai chẳng còn ai nợ ai yêu,
Qua ngày mai thiên đường vắng bóng đôi ta.
Sao bây giờ nhớ nhau nhiều nhưng ta không đến được với nhau.
(Nhạc minh họa: Em còn nhớ hay em đã quên – Trịnh Công sơn)
Tôi viết entry này cho mình, cho riêng tôi. Không phải sến mà tự nhiên tôi muốn viết cái gì đó cũ kỹ, cũ hơn những bước chân của tôi đi hàng ngày, cũ hơn những bài hát tôi nghe hết năm này qua năm khác.
Em còn nhớ hay em đã quên? Vâng em quên mẹ nó hết nhiều thứ rồi. Hơi bỗ bã nhưng em này đã quên quá nhiều, ném khỏi đầu quá nhiều ký ức đẹp và không đẹp. Nếu cho “em” tưởng tượng lại quê hương, những kỷ niệm nào đó, có lẽ em đã quên thật.
Nam Định quê tớ, nơi tớ có 18 năm sống thật yên bình, thành phố nghèo, tớ cũng nghèo. Tớ chưa bao giờ xấu hổ về việc đấy, thế mà giờ tớ ra đường và nhìn những người khác với ánh mắt đầy giá trị của đồng tiền. Tớ đã là loại người thế nào?
Hồi bé, nhà tớ tuy trí thức nhưng ở trong một xóm lao động. Tớ có những người bạn, bố đạp xích lô, bố bạn khác thì bơm vá xe. Chúng tớ chơi với nhau rất thân, rất vui và hòa đồng. Có lẽ giá trị đồng tiền hồi đó chưa kịp phủ lên đầu bọn trẻ con bọn tớ vì bọn tớ chơi với nhau bằng những đêm ra bờ Hồ bắt ve bắt dế. Những sáng mùa hè đi ăn trộm nhãn, vải. Đá bóng vỉa hè. Đánh nhau, trèo vào sân Chùa Cuối (giờ là Thiên Trường) để tập đá bóng, xem đá bóng.
Nam Định trong tớ là gì, là những ngày đạp chiếc xe đạp Trung Hoa Anh Hùng long xòng xọc đi lang thang khắp cái thành phố nhỏ bằng mắt muỗi. Tớ vẫn nhớ Dung, cô bạn tóc 2 bím giờ đã chuẩn bị đẻ đứa đầu lòng. Hị hị. Tớ vẫn nhớ lắm.
Thằng bạn lâu nhất của tớ đến giờ là Điểu Hói, chắc chả bao giờ nó vào Blog tớ đọc những dòng này. Nhưng thật sự, có những điều chỉ tớ với nó biết và đã từng trải qua. Tặng mày một bức ảnh Hồ Truyền Thồng. Bố tiên sư, nhớ đợt năm 2 ĐH tao với mày ra đấy nói chuyện gì không? Giờ mày lại yêu bạn của cả tao và mày. Biết bao giờ mới lại được gặp mày trà đá tán phét về những ý tưởng quái dị Điểu nhỉ?
Vậy mà đã mười mấy năm rồi.
Vâng, còn quá nhiều người bạn để tôi nhắc đến, nhưng thời gian đã lùi vào dĩ vãng. Tôi đã quên rất nhiều những điều đẹp. Những đêm ngắm sao trên trần nhà hồi lớp 12. Nhứng ước mơ về máy móc, về thiết bị viễn thông. Vẫn nhớ về thầy (bác) Minh, người đã giúp tôi đỗ ĐH và tạo cho tôi niềm tin vào cuộc sống. Đôi khi đêm nằm mơ, tôi lại nhớ tất cả như đã từng trải qua. Nhớ cảm giác 1 tháng hè Sinh viên ở Nam Định, vật lộn với cuộc sống, một căn nhà dột nát và cái xe đạp Trung Hoa Anh Hùng từ hồi đi học cấp II.
“Quê nhà đó năm xưa có em, có bóng dừa, có câu hò….”
Bốn năm học ĐH trên Hà Nội là bằng đấy năm tôi thật sự trưởng thành. Cảm ơn những người bạn nhóm G8, thầy Tuân Béo. Tôi đã có những giây phút nồng nhiệt với những khát vọng và hoài bão. Dũng Xoăn, thằng ôn bạn khốn nạn chuyên bày trò và kể truyện cười đặc biệt bậy. Thắng Vẹo, Dương Chung, Phương Rùa, Thúy, Hằng Gấu và Hằng Heo. Quỳnh Bờm và Hương Bờm, nếu ngày đấy tớ không xông pha làm cái clip thì giờ này các cậu ra sao? Trường và Huyền nữa, dù giờ không gặp bọn mày, hồi ở HN vẫn thấy chúng mày đèo nhau trên con Ju vàng tao cũng nghĩ thế. Không có neu45a…và svneu.info, không có cái bắt tay giữa hai thằng đàn ông sao ra một mối tình đẹp cho 1 cặp. Bố khỉ, mình lại sến rồi.
Và, xin phép để một khoảng trống phía dưới dây dành cho những buổi chiều Hồ Tây, những ngày ngắm mặt trời lặn trên cầu Long Biên. Những buổi mùa hè oi bức lang thang Mỹ Đình…Vâng, hình như tôi đã quên mất rồi.
Sài Gòn, đất hoa lệ giờ đây. Tôi đang sống như nào? Tôi đã quen với việc phung phí tiền, quen với việc nhậu nhẹt và quen với việc sáng dậy uể oải check check vài cái mail. Tôi có thêm nhiều người bạn, họ dạy cho tôi nhiều điều về cuộc sống, kinh doanh, nghệ thuật. Ngay nguồn gốc bài hát này tôi cũng được biết qua một trận nhậu mưa tầm tã. Tôi có thêm bao nhiêu bạn là tôi tăng lên bằng đấy cân. Đã béo lại xấu, tôi đã quên hình ảnh thằng Đạt Eric gầy còm, nheo nhóc, đen trùi trũi được gọi tên là Đạt Beo.
Hôm nay tối ngồi buồn xem film “Chocolate” của Thái. Film thì nhạt nhẽo, chỉ có oánh nhau như ngày xưa chơi điện tử 4 nút trò Rambo.
Câu chuyện kể về 1 chị xã hội đen của Thái quen 1 anh thương gia của Nhật. Chị này lúc đấy lại đang cặp bồ với anh xã hội đen đeo kính râm (chắc hiệu Lacoste Chợ Bến Thành). Theo đúng mô típ film Thái – Việt thì hai anh chị kia phịch nhau, sau đó anh trùm kính Lacoste phát hiện ra rồi gây thù hằn. Anh ấy ghi nhớ kỉ niệm bị cắm sừng bằng cách bắn 1 phát vào ….chờ ân chân (Không phải trở im …bắn vào đấy rồi lấy cái x gì mà trả thù )
Rồi việc gì đến đã phải đến, do không sử dụng các biện pháp tránh thai lành mạnh. Chị trùm xã hội đen (theo phụ đề tên là Anna – hehe đọc cũng nhạy cảm thế này ) đã dính bầu. Chị ta xấu hổ với bàn dân thiên hạ (mô típ film Việt Nam) nên trốn đi thật xa, chắc là trốn về miền núi hải đảo xa xôi để đẻ con. Vâng tác phẩm F1 giữa T hái và Nhật không được hoàn hảo khi iem gái đó bị bệnh tự kỷ.
Vâng bệnh tình thì nặng nhưng em nó (tên Zen) lại có những tài năng xuất chúng như nghe rõ tiếng đồ vật ở xa cả trăm dặm (đọa này bốc phét thực ra chỉ bán kính độ 10-20m2 thôi) nghe rõ từng tiếng ruồi x nhau, quên đậu trên đồ ăn. Con hơn cha là nhà vô phúc, em Zen tự luyện tập võ nghệ (Mauy Thai – Một môn võ cổ truyền của người Thái – Quái em xem võ đấy giống Karate + taekwondo + một số loại võ linh tinh) và chưa đến tuổi dậy thì đã lên đẳng cấp thượng thừa cỡ đai đen í chứ lị.
Tén tén ten thời gian thắm thoắt thoi đưa, tự nhiên cô Anna lại đổ ra bệnh ung thư (Mô típ HQ). Em Zen và một thằng anh ở cùng tên Mooming quyết tâm kiếm tiền đễ chữa bệnh cho mẹ. Em Moom vô tình vớ được cuốn sổ của dì nên hai anh em đi đòi nợ. Cảnh đòi nợ cũng hay nhưng toàn thấy đấm nhau, xem chán hơn cả xem film Việt Nam.
Anh kính Lacoste với bọn đàn em PD lần mò ra địa chỉ của mấy mẹ con bèn lên kế hoạch trả thù đồng thời gửi thư thông báo cho anh thương nhân người Nhật (em đoán là Yakuza). Sau đó lại là màn đánh nhau, chém nhau tổng hợp từ súng tới võ.
Kết cục chị Anna chết vì bị đâm, hai bố con gặp nhau. Hết film
Một số nhận xét:
+ Film nội dung tầm phào giải trí 3 xu nhưng concept thì lại muốn theo kiểu Hồng Kong + Hu Li út + Hàn Quốc + Pha chút dớ dẩn của Việt Nam
+ Kỹ xảo đẹp, võ nghệ cao cường nhưng chả biết đánh nhau vì cái gì
+ Film Thái lan toàn bọn PD, sau éo xem nữa.
+ Chắc gì đã bằng film Việt các bạn nhỉ? (Bình chọn tớ xem nào)
Lâu lắm không nghe lại bài hát này. Đêm nay nghe sao thấy thật buồn…
Sometimes I feel Like I am drunk behind the wheel
The wheel of possibility However it may roll
Give it a spin See if you can somehow factor in
You know there’s always more than one way To say exactly what you mean to say
Was I out of my head?
Was I out of my mind?
How could I have ever been so blind?
I was waiting for an indication
It was hard to find
Don’t matter what I say only what I do
I never mean to do bad things to you So quiet but I finally woke up
If you’re sad then its time you spoke up too
Was I out of my head?
Was I out of my mind?
How could I have ever been so blind?
I was waiting for an indication It was hard to find Don’t matter what I say only what I do I never mean to do bad things to you So quiet but I finally woke up
If you’re sad then its time you spoke up too
Was I out of my head?
Was I out of my mind?
How could I have ever been so blind?
I was waiting for an invitation It was hard to find
Don’t matter what I say only what I do
I never mean to do bad things to you So quiet but I finally woke up If you’re sad Then its time you spoke up Too
Đã lâu lắm rồi không xem film. Phần vì dạo này về nhà là lên mải mê với game, và những thứ linh tinh rồi nằm lăn ra ngủ ở trong chăn như con mèo lười.
Mỗi sáng thức dậy, tôi thấy mình ít sức sống hơn, lười biếng hơn ngày hôm qua và chán nản vì tương lai.
Hiện tại với tôi, một công việc chỉ phải đi làm từ 11h sáng (sau khi đã hoàn thành các bài viết tại nhà), ăn cơm và lăng quăng cho hết buổi chiều.
Nhiều khi nhìn lại tôi và những ước mơ. Đôi khi tôi soi mình trong gương và những khát vọng bùng cháy cùng những ước mơ khởi nghiệp cháy bỏng, và tôi lại thất vọng khi mình vẫn đang ì dù đã đi làm được một năm.
Đôi khi, ngó quanh bạn bè. Ai cũng đã ổn định cuộc sống và những hướng đi. Tự thấy mình vẫn còn quá kém cỏi và cần vươn lên. Nhưng dường như mục đích dành cho sự nghiệp vẫn còn đang ở đâu đó?
———————
Thôi, tạm gác những việc đau đầu ra một bên để review bộ phim
Madagasca
Tối nay, khi bật TV mới (mới là TV do bỏ tiền túi ra mua – Hix) xem HBO. Tôi đã thu hút với bộ film về chú sử tử Alex và ngay cách đây vài phút tôi mới tìm ra tên của nó là “Madagasca”. Bộ Film nói về tình bạn giữa Alex – Sư Tử, Marty – Ngựa vằn, Melman – Hươu cao cổ và Gloria – Hà Mã.
Trong phim, người xem sẽ có những giây phút thư giãn trước những hình ảnh vui vẻ về các con vật và cách chúng sống với nhau. Với ước mơ được về với “Thiên nhiên tự do” nên Marty đã bỏ trốn khỏi sở thú và 3 người bạn phải đi tìm. Kết thúc cuộc rượt đuổi, cả 4 được đưa lên tàu trở về châu Phi.
Kịch tính của phim xảy ra khi các chú chim cánh cụt (một nhân vật phụ của phim) cũng bị chuyển về châu Phi. Họ không thích sang châu Phi nên đã trốn cũi và “oánh” lại con người giành quyền kiểm soát con tàu. Cả 4 người bạn vô tình bị đẩy xuống biển trôi dạt và phải vào một hòn đảo, đối mặt với cuộc sống hoang dã.
Trên đảo, họ đã gặp một cộng đồng khỉ và sóc ( thích nhảy hip-hop) luôn phải đối mặt với lũ mèo hoang foosa thường rình rập và ăn thịt.
King Julien XII – Chúa tể tự phong của loài sóc (Giống vài bác tự phong mình là số 1 mà tôi đã từng gặp – Bác nào không phải thì đừng nghĩ em đá đểu nhé), có phong cách rất hay nhưng rất thích trò mượn tay người.
Vì thấy Alex là sư tử (?) cũng như được chứng kiến Alex dọa lũ foosa cứu được một thành viên của gia đình nên bác King Julien đã bàn bạc với bầy tôi tớ để dựa vào Alex cũng như nhóm bạn để đánh đuổi lũ foosa.
Nhưng con dao là hai lưỡi, khi trở về với thế giới thiên nhiên. Alex lại chảy trong mình dòng máu hoãng dã và nhìn đâu cũng thấy thị bò (thích ăn thịt bò giống …mình) nên đã không ít lần ngoặm bạn mình là chú ngựa vằn Marty và thậm chí còn đuổi theo để ăn thịt.
Đứng trước tình hình đó, bộ 3 Marty, Gloria và Meltan đành ra bờ biển còn Alex tự lùi sâu vào lãnh địa của foosa (cùng đồng loại).
Nhắc về các chú chim cánh cụt, sau khi chu du tới Nam Cực. Họ đã quay lại gần với đảo hoang và tình cờ nhóm bạn của Alex đã tìm được họ. Khi này họ đã rất chán nản trước tình cảnh hiện tại nên muốn về với thế giới văn minh (?).
Marty quyết định một mình quay lại tìm Alex để đi cùng và chính Marty đã bị Alex “hù” một trận kinh hãi. Nhưng bản năng chưa thắng nổi trí não, Alex không thể ăn thịt bạn mình (hix, chết mình cũng thích ăn thịt bò lắm…nhưng không dám… đâu).
Nhưng chưa thuyết phục xong Alex Marty lại bị bọn foosa săn đuổi. Khi này hai người bạn hươu cao cổ, hà mã cùng nhóm chim cánh cụt quay lại rừng để hỗ trợ Marty nhưng cũng không ăn thua foosa quá đông.
Đúng lúc đó Alex trở lại và chứng tỏ sức mạnh của mình, cùng nhóm bạn đập tan foosa và dọa cho chúng sợ vãi…một số thứ.
Kết thúc phim, Alein XII mở tiệc chiêu đãi và bày tỏ lòng cảm ơn đối với Alex cũng như cả nhóm bạn. Alex đã được các bạn chim cánh cụt hướng dẫn ăn Sushi thay vì ăn thịt bò (Mình là mình ghét nhất món cá-chỉ ăn được cá biển)….và muốn biết kết thúc phim như nào mời các bạn đón xem trên HBO (Phim này có từ 2005 rồi còn gì).
Điều thích nhất ở phim ngoài việc Ben Stiller lồng tiếng cho Alex. Phim đề cao tình bạn và dân New York (Hơ hơ, lúc cả 4 gặp khó khăn đều đồng thanh hô “Chúng ta là người New York, bền bỉ, khôn ngoan và kiên cường”.
Một điểm cuối cùng với riêng cá nhân, Alex có nhiều điểm tương đồng với cách sống và suy nghĩ của tôi với bạn bè. Nhưng chắc chắn trong mọi tình huống, tôi sẽ không bao giờ “thịt” bạn bè.
Bây giờ hãy Let’s dance vì sound track của bộ phim rất hay. Chúc những người bạn của tôi thành công!!!