Lâu lắm mới dám uống say, sáng sớm dậy viết blog.
Đã sống trên mạng, chấp nhận làm celebrity dù mất cứ trong mảng lớn (mass) hay nhỏ-ngách (niche) đều phải chấp nhận rằng nó có thời. Những gì càng hot trên mạng thì càng tan nhanh. Nếu mọi người không tin thì cứ thử coi xem internet Việt Nam và thế giới có sản phẩm nào có sinh nhật thứ 10 trở đi. Những tượng đài có thể thành công và tự chết chỉ trong thời gian rất rất ngắn. Mười năm trước có thể Yahoo, AOL là tượng đài, nhưng bây giờ chỉ có Google và Facebook. Mười năm sau có thể chỉ còn Facebook hoặc bất cứ thứ gì. Đâu đó tôi đọc được rằng mạng internet là nơi có “challenge” rất lớn vì sức ép của ý tưởng và công nghệ có thể thay đổi ngành chỉ trong vài ngày chứ chưa nói đến vài tháng. Chỉ có một số giá trị là được giữ vững, tại sao Amazon và Ebay có thể có sinh nhật mười tuổi và còn có những sinh nhật thành công. Nhưng có điều nhỏ là các ông lớn này đều không phải quá thành công trong việc làm internet mà làm đầu tư. So giữa hai bạn này thì có lẽ nên ngả mũ kính phục Amazon về khả năng đánh giá sản phẩm và đầu tư. Mười sản phẩm bạn ấy làm và mua lại thì đến 9 cái còn giá trị “long last”-lâu dài hay nhìn đâu xa như bạn Paypal mà mọi người hay nói là Mafia Battle với Ebay và sau này có hẳn một đội ngũ chỉ chuyên đi đầu tư các sản phẩm công nghệ. Case study Tây là thế nhưng nhìn đâu xa, ở Việt Nam có những bài học bỏ vài ba trăm nhìn thu một triệu đô và có bài học bỏ một triệu đô không thu nổi một triệu đồng VND. Nhưng nếu bạn không uống bia thì bạn sẽ không biết vì đâu ai cũng lên mạng trình bày mọi thứ
.
Suy cho cùng tôi cũng là một thằng ngu, thích chạy theo những điều phù du. Năm hai mươi tuổi tôi có một ước mơ nho nhỏ là được sống ở Sài Gòn, được làm những điều mình thích. Năm hai hai tuổi, tôi đã có tất cả những thứ mình muốn. Nhưng tôi lại chạy theo những điều phù du để rồi tự mình đánh mất toàn bộ và giờ là một con số không tròn trĩnh.
Lúc ra trường tôi cũng làm về internet, đấy là SAGA. Tôi hay theo các dự án có tiềm năng từ đầu. Nhưng đấy, riêng SAGA được vẽ ra với bao nhiêu tủ kính rồi cũng chìm nghỉm. Bài học ở SAGA khiến tôi tránh xa mạng khoảng hai năm. Sau khi quay lại thì mới thấy rằng quá nhiều đổi thay. May là còn quay lại kịp…
Đôi khi bạn theo đuổi là bạn phải dám đánh đổi. Cứ nhìn gì cho xa, nếu năm năm trước ai ai cũng đòi làm Bill Gate Việt Nam thì giờ chả ai còn nhắc lại tên Bill Gate quá nhiều mà là Apple, Facebook…Tại sao Steve Jobs mất toàn bộ sự nghiệp vẫn có thể trở lại Apple và thành công với toàn bộ các sản phẩm gây nghiện từ iPod đến Macbook
hay làm ra Pixar để đại gia Walt Disney mua lại ở ngay mảng việc animation mà họ đã thành công cả vài chục năm. Ai cũng có cái sai, nhưng chấp nhận sai để làm lại thì sẽ ít thất bại hơn là bạn không dám chấp nhận nó.
Tôi đã sai khi xách vali về Hà Nội sau tháng trước để cầu mong có sự ổn định và gần gia đình. Để sáu tháng sau quay lại Sài Gòn cảm giác như mình đã bị đá văng ra khỏi vòng xoay của nó. Sáu tháng ở Hà Nội tôi càng hiểu hơn về văn hóa, tôi đã có những thời gian đẹp như mình đang tuổi teen
. Nhưng có khi tôi nhận ra mình chả thuộc về nơi ấy, tôi có cố thì tôi vẫn chỉ là tôi khi ngồi nghe chú rể hát như đêm qua và uống vokda Hà Nội.
Bằng giờ năm ngoái tôi là hot boi trên Texas Hold’Em Poker của Zynga trên Facebook. Đấy là game duy nhất mà tôi có thể nghiên cứu nghiêm túc và theo đuổi nó đến tận giờ. Tôi có từ 1 chips tới 4B chips (top thế giới của Zynga lúc đấy là 60B chips). Lúc tôi ngồi chơi với Sami – một người bạn gốc Gahna (?) đang sống ở Canada. Chính là người có 60B chips và cũng thịt của tôi 4B chips. Lúc tôi thua không còn 1 chips, Sami quay ra hỏi tôi đại loại là “sao mày ngu thế, mày có biết mày chỉ giữ lại 500M thì ngày mai mày có thể làm lại”. Tôi nói “Tao cầm 4B vào bàn và tao đặt cược với chính tao. Một là tao ăn của mày 60B hai là tao ra ngoài đường và làm lại. Có thể 4B lúc đấy giá chợ đen (Zynga bán 44$/1M chips) là tao đang có 5.000$, mày thì có vài chục ngàn. Tao chỉ quan tâm đây là một game và tao sẽ không tiếc về nó”. Nói là làm được, sau này tôi có cày lại ở hai account của hai người con gái. Từ 1 chips tôi đi lên được khoảng 100M chỉ trong một ngày, một đêm và khi không thích thì vào bàn lớn là all-in nếu say
. Sami bạn tôi thì sao? Tôi chỉ gặp lại hai lần. Một lần thông báo tao bị hack 60B mà bọn Zynga không xử lý. Lần hai là cậu ấy tự làm lại với 2B và lại bị hack. Tôi đoán là cậu ấy bị cài 1 em malware tự chế. Các bạn khoai Tây rất ngại việc cài lại máy nên bạn tôi sau này bỏ luôn và không online lần nào nữa và nói luôn là không ai còn nhắc tên Sami ở trên Texas Hold’Em nữa. Những người bạn năm ngoái của tôi giờ cũng ít người có thể ra bia Hoàng Đạt mỗi buổi chiều để ngồi với tôi. List buddy của tôi trên đấy số người còn nhiều chips cỡ đại gia cũng không còn. Suy cho cùng đúng là nó là một trò chơi. Bạn vẫn có thể chơi hoặc bỏ đi. Nhưng cuộc đời có những cái không thể reset nổi. Chính thế tôi vẫn nghỉ mình là thằng nông nổi nhất, lúc nào cũng chạy theo những điều phù du được. Cứ cỗ bày ra trước mắt là hoắng lên mà không biết rằng đôi khi nó có vài hạt sạn mà lỗi tại mình không biết chọn chỗ, chọn thời gian để ngồi vào bàn. Poker là game duy nhất có thể đào tạo con người thay đổi cảm xúc của mình, gần như dân tài chính máu mặt đều có khả năng chơi Poker và phán đoán như một pro.
(Phố cũ, bia như xưa, người đã khác xưa)
Giờ đây tôi chỉ có một con đường chạy theo là công nghệ. Có thể tôi nhìn thấy xung quanh mình có những bạn bè đi từ Wave Tàu sắp lên Lexus với Bất động sản, Chứng khoán còn mình có lúc không có đủ tiền để mua vé máy bay chạy trốn Hà Nội. Cười mà đau đấy chứ. Nhưng cứ phải lao tới phía trước xem có gì không dù không biết phía trước có phải những điều phù du không nữa. Tôi không định khóc cho bản thân mình quá nhiều đâu. Tôi rất thích những câu chuyện của Huyền Chip hay của bác Tủm. Huyền Chip là hot gơn đi con đường ban đầu giống hệt tôi, nhưng giờ những điều Huyền Chip làm khiến tôi ngả mũ thán phục. Còn bác Tủm thì tôi thích cách nhìn cuộc sống đầy chua chát dù thực ra bác nhìn ở khía cạnh của một ông ngồi lexus có chảo trên đầu
. Có điều bác Tủm cay nghiệt quá, đôi khi xót xa. Những người sống ở Sài Gòn rất lạc quan, có thể hôm nay mất toàn bộ nhưng không ai tự dồn mìnhvào đường cùng cả. Vì còn có thể nhậu, còn có thể say thì mai còn đôi bàn tay, còn cái đầu có thể làm lại hết. Tất nhiên là làm lại cái gì?
Giờ đi ăn bún bò Huế nhỉ? Mới hôm qua ngồi đó, ông chủ là dân Huế 100%, béo béo, bụng bự giống tôi, giá cũng bằng một bát phở mà phở Sài Gòn thì nhạt thếch, toàn rau với giá đỗ. Con gái Huế thì nói thật là miễn chế.
Ối tôi vẫn là một thằng ngu thích chạy theo những điều phù du…..
Ôi lại một người buồn trên mạng.
Thế tóm lại là sẽ không về HN nữa vì không có tiền mua vé máy bay à?
@ted: Chi la chia se thoi bac
@chi Hoa: Lam gi ma tham the dau chi
Sau sac qua hihi
@Dat Eric : minh cung dang tim hieu ve texas hold’em cua zynga nhung co le cung chi hinh dung tat ca ve no la “random” . Neu cau co the choi tu 1 chip (gio thi ban co khoang 2k chip moi ngay) len 2B bang mot cach nao do thi co the thao luan voi minh ko. Cam on.
Contact me ^^
Contact theo thông tin nào vậy bạn?
Hãy vững tin theo con đường mà mình chọn chu yếu cuộc sống vui là dc, tiền ko phai tất cả…
Tks bạn.