Archive for 30/06/2010

Suy cho cùng tôi cũng là một thằng ngu chạy theo những điều phù du


Lâu lắm mới dám uống say, sáng sớm dậy viết blog.

Đã sống trên mạng, chấp nhận làm celebrity dù mất cứ trong mảng lớn (mass) hay nhỏ-ngách (niche) đều phải chấp nhận rằng nó có thời. Những gì càng hot trên mạng thì càng tan nhanh. Nếu mọi người không tin thì cứ thử coi xem internet Việt Nam và thế giới có sản phẩm nào có sinh nhật thứ 10 trở đi. Những tượng đài có thể thành công và tự chết chỉ trong thời gian rất rất ngắn. Mười năm trước có thể Yahoo, AOL là tượng đài, nhưng bây giờ chỉ có Google và Facebook. Mười năm sau có thể chỉ còn Facebook hoặc bất cứ thứ gì. Đâu đó tôi đọc được rằng mạng internet là nơi có “challenge” rất lớn vì sức ép của ý tưởng và công nghệ có thể thay đổi ngành chỉ trong vài ngày chứ chưa nói đến vài tháng. Chỉ có một số giá trị là được giữ vững, tại sao Amazon và Ebay có thể có sinh nhật mười tuổi và còn có những sinh nhật thành công. Nhưng có điều nhỏ là các ông lớn này đều không phải quá thành công trong việc làm internet mà làm đầu tư. So giữa hai bạn này thì có lẽ nên ngả mũ kính phục Amazon về khả năng đánh giá sản phẩm và đầu tư.  Mười sản phẩm bạn ấy làm và mua lại thì đến 9 cái còn giá trị “long last”-lâu dài hay nhìn đâu xa như bạn Paypal mà mọi người hay nói là Mafia Battle với Ebay và sau này có hẳn một đội ngũ chỉ chuyên đi đầu tư các sản phẩm công nghệ. Case study Tây là thế nhưng nhìn đâu xa, ở Việt Nam có những bài học bỏ vài ba trăm nhìn thu một triệu đô và có bài học bỏ một triệu đô không thu nổi một triệu đồng VND.  Nhưng nếu bạn không uống bia thì bạn sẽ không biết vì đâu ai cũng lên mạng trình bày mọi thứ ;) .

Suy cho cùng tôi cũng là một thằng ngu, thích chạy theo những điều phù du. Năm hai mươi tuổi tôi có một ước mơ nho nhỏ là được sống ở Sài Gòn, được làm những điều mình thích. Năm hai hai tuổi, tôi đã có tất cả những thứ mình muốn. Nhưng tôi lại chạy theo những điều phù du để rồi tự mình đánh mất toàn bộ và giờ là một con số không tròn trĩnh.

Lúc ra trường tôi cũng làm về internet, đấy là SAGA. Tôi hay theo các dự án có tiềm năng từ đầu. Nhưng đấy, riêng SAGA được vẽ ra với bao nhiêu tủ kính rồi cũng chìm nghỉm. Bài học ở SAGA khiến tôi tránh xa mạng khoảng hai năm. Sau khi quay lại thì mới thấy rằng quá nhiều đổi thay. May là còn quay lại kịp…

Đôi khi bạn theo đuổi là bạn phải dám đánh đổi. Cứ nhìn gì cho xa, nếu năm năm trước ai ai cũng đòi làm Bill Gate Việt Nam thì giờ chả ai còn nhắc lại tên Bill Gate quá nhiều mà là Apple, Facebook…Tại sao Steve Jobs mất  toàn bộ sự nghiệp vẫn có thể trở lại Apple và thành công với toàn bộ các sản phẩm gây nghiện từ iPod đến Macbook :D hay làm ra Pixar để đại gia Walt Disney mua lại ở ngay mảng việc animation mà họ đã thành công  cả vài chục năm. Ai cũng có cái sai, nhưng chấp nhận sai để làm lại thì sẽ ít thất bại hơn là bạn không dám chấp nhận nó.

Tôi đã sai khi xách vali về Hà Nội sau tháng trước để cầu mong có sự ổn định và gần gia đình. Để sáu tháng sau quay lại Sài Gòn cảm giác như mình đã bị đá văng ra khỏi vòng xoay của nó. Sáu tháng ở Hà Nội tôi càng hiểu hơn về văn hóa, tôi đã có những thời gian đẹp như mình đang tuổi teen ;) . Nhưng có khi tôi nhận ra mình chả thuộc về nơi ấy, tôi có cố thì tôi vẫn chỉ là tôi khi ngồi nghe chú rể hát như đêm qua và uống vokda Hà Nội.

Bằng giờ năm ngoái tôi là hot boi trên Texas Hold’Em Poker của Zynga trên Facebook.  Đấy là game duy nhất mà tôi có thể nghiên cứu nghiêm túc và theo đuổi nó đến tận giờ. Tôi có từ 1 chips tới 4B chips (top thế giới của Zynga lúc đấy là 60B chips). Lúc tôi ngồi chơi với Sami – một người bạn gốc Gahna (?) đang sống ở  Canada. Chính là người có 60B chips và cũng thịt của tôi 4B chips. Lúc tôi thua không còn 1 chips, Sami quay ra hỏi tôi đại loại là “sao mày ngu thế, mày có biết mày chỉ giữ lại 500M thì ngày mai mày có thể làm lại”. Tôi nói “Tao cầm 4B vào bàn và tao đặt cược với chính tao. Một là tao ăn của mày 60B hai là tao ra ngoài đường và làm lại.  Có thể 4B lúc đấy giá chợ đen (Zynga bán 44$/1M chips) là tao đang có 5.000$, mày thì có vài chục ngàn. Tao chỉ quan tâm đây là một game và tao sẽ không tiếc về nó”.  Nói là làm được, sau này tôi có cày lại ở hai account của hai người con gái. Từ 1 chips tôi đi lên được khoảng 100M chỉ trong một ngày, một đêm và khi không thích thì vào bàn lớn là all-in nếu say :D . Sami bạn tôi thì sao? Tôi chỉ gặp lại hai lần. Một lần thông báo tao bị hack 60B mà bọn Zynga không xử lý. Lần hai là cậu ấy tự làm lại với 2B và lại bị hack. Tôi đoán là cậu ấy bị cài 1 em malware tự chế. Các bạn khoai Tây rất ngại việc cài lại máy nên bạn tôi sau này bỏ luôn và không online lần nào nữa và nói luôn là không ai còn nhắc tên Sami ở trên Texas Hold’Em nữa. Những người bạn năm ngoái của tôi giờ cũng ít người có thể ra bia Hoàng Đạt mỗi buổi chiều để ngồi với tôi. List buddy của tôi trên đấy số người còn nhiều chips cỡ đại gia cũng không còn. Suy cho cùng đúng là nó là một trò chơi. Bạn vẫn có thể chơi hoặc bỏ đi. Nhưng cuộc đời có những cái không thể reset nổi. Chính thế tôi vẫn nghỉ mình là thằng nông nổi nhất, lúc nào cũng chạy theo những điều phù du được. Cứ cỗ bày ra trước mắt là hoắng lên mà không biết rằng đôi khi nó có vài hạt sạn mà lỗi tại mình không biết chọn chỗ, chọn thời gian để ngồi vào bàn. Poker là game duy nhất có thể đào tạo con người thay đổi cảm xúc của mình, gần như dân tài chính máu mặt đều có khả năng chơi Poker và phán đoán như một pro.

IMAG0030

(Phố cũ, bia như xưa, người đã khác xưa)

Giờ đây tôi chỉ có một con đường chạy theo là công nghệ. Có thể tôi nhìn thấy xung quanh mình có những bạn bè đi từ Wave Tàu sắp lên Lexus với Bất động sản, Chứng khoán còn mình có lúc không có đủ tiền để mua vé máy bay chạy trốn Hà Nội. Cười mà đau đấy chứ. Nhưng cứ phải lao tới phía trước xem có gì không dù không biết phía trước có phải những điều phù du không nữa. Tôi không định khóc cho bản thân mình quá nhiều đâu.  Tôi rất thích những câu chuyện của Huyền Chip hay của bác Tủm. Huyền Chip là hot gơn đi con đường ban đầu giống hệt tôi, nhưng giờ những điều Huyền Chip làm khiến tôi ngả mũ thán phục. Còn bác Tủm thì tôi thích cách nhìn cuộc sống đầy chua chát dù thực ra bác nhìn ở khía cạnh của một ông ngồi lexus có chảo trên đầu rolling on the floor. Có điều bác Tủm cay nghiệt quá, đôi khi xót xa. Những người sống ở Sài Gòn rất lạc quan, có thể hôm nay mất toàn bộ nhưng không ai tự dồn mìnhvào đường cùng cả. Vì còn có thể nhậu, còn có thể say thì mai còn đôi bàn tay, còn cái đầu có thể làm lại hết. Tất nhiên là làm lại cái gì? :D

Giờ đi ăn bún bò Huế nhỉ? Mới hôm qua ngồi đó, ông chủ là dân Huế 100%, béo béo, bụng bự giống tôi, giá cũng bằng một bát phở mà phở Sài Gòn thì nhạt thếch, toàn rau với giá đỗ. Con gái Huế thì nói thật là miễn chế.

Ối tôi vẫn là một thằng ngu thích chạy theo những điều phù du…..

500 Miles Away From Home

 

Recorded By Bobby Bare

I’m five hundred miles away from home

Teardrops fell on mama’s note when I read the things she wrote

She said “We miss you son, we love you, come on home”

Well I didn’t have to pack I had it all right on my back

Now I’m five hundred miles away from home

Away from home away from home cold and tired and all alone

Yes I’m five hundred miles away from home

I know this is the same road I took the day I left home

But it sure looks different now

Well I guess I look different too cause time changes everything

I wonder what they’ll say when they see their boy looking this way

Oh I wonder what they’ll say when I get home

Can’t remember when I ate it’s just thumb and walk and wait

And I’m still five hundred miles away from home

If my luck had been just right I’d be with them all tonight

But I’m still five hundred miles away from home

Away from home away from home…

 

image

Người ra đi đầu không ngoảnh lại. Sau lưng thềm nắng, lá rơi đầy

Tám giờ sáng Chúa Nhật bến phà Thủ Thiêm

….Sài Gòn mùa mưa năm nào


Mùa mưa cái xứ xa hoa này bắt đầu vào trưa- chiều, mưa xối xả chỉ vài tiếng là đường phố lại sạch sẽ cùng lúc với mặt trời tắt dành cho cái cảm giác ẩm và mát mẻ. Ngày Chủ nhật sắp kết thúc mà mới đánh vật xong chai Vokda HN, mỗi thằng bận một việc nên tiệc tan. Lúc đấy chỉ ước có chú rể và cây đàn với bài “Nỗi lòng người đi”. Nhưng điện thoại cho đủ loại bạn bè, ai cũng bận bịu với gia đình, con cái và bạn gái. Thằng tôi lại thất thểu café một mình với bộ mặt bơ phờ.

Quán cafe ngàn sao tại trung tâm thành phố lúc nào chả nhộn nhịp, đôi đôi cặp cặp. Một mình với ly cafe đá ngẫm nghĩ cuộc đời. Đã quá hai xịch tuổi rôì mà vẫn lang thang, mắt mơ màng nhớ những ngày mưa Hà Nội. Bống nhiên bàn đối diện có hai cô bé mới ngồi, có phải tại rượu hay tại trời tối nên tôi thoáng giật mình. Cái cảm giác mười năm trước trở lại, lấy tay dụi dụi mắt mấy phát nhỡ nhầm. Nhưng tự nhiên cô bé nháy mắt, nhoẻn miệng cười.

Con gái Sài Gòn chỉ có thể làm quen khi ngồi chung quán café, đi đường chạy xe mà xin số điện thoại chúng nó đạp cho một cái vì tưởng bọn dê già hoặc giật điện thoại. Tất nhiên để xin số điện thoại của người con gái dễ thương đối diện với tôi không khó. Tôi ra dấu, tay ngoắc lên làm tai nghe, mắt hấp háy, không biết lưỡi có thè ra như chó cún không. Chắc ngộ nghĩnh lắm nên bàn bên kia cười khúc khích. Tín hiệu trả lời bằng các ngón tay: Không, chín, bốn, sáu, hai, không, năm…và một cái nháy mắt. Tôi đưa tay chỉ đồng hồ rồi chuồn. Đường Phạm Ngọc Thạch -Nhà thờ Đức bà – Đồng Khởi – Nguyễn Huệ hôm nay dài và vui hơn.

Một câu chuyện lại bắt đầu…

Một sáng Chúa nhật buồn, đang nằm nghe nhạc rè rè từ cặp loa máy tính thì điện thoại rung.

“Em nè, anh đang làm gì đó?”
“Đang nghe nhạc…”
“ 8h, anh đợi em ở phà Thủ Thiêm, mình đi café nghe nhạc…”

Tôi ở trung tâm thành phố, nơi xa hoa và hiện đại nhất. Đối diện bên kia bờ sông là Q.2. Nếu đi đường chim bay thì độ hai trăm mét, chim đi bộ thì bốn cây số, còn chim đi phà Thủ Thiêm thì 15 phút một chuyến. Bên kia bờ sông là một cuộc sống yên bình, buồn nhưng dễ chịu với những hàng dừa nước xanh một màu mỗi khi ngồi trên cửa sổ lầu bảy nhìn xuống.

“Anh thích nhạc gì?”

Một câu hỏi khó trả lời nhất từ trước đến giờ. Biết giải thích là mình thích nhạc gì? Nhạc nào cũng nghe và nhạc nào cũng nhảy theo được. Tạp phí lù hết chắc chỉ trừ ca trù. Chính vì cái tính dễ dãi như thế nên lang thang ở đâu cũng nghe được nhạc, cũng ngồi được café và mân mê với những giai điệu vớ vẩn.

“Còn tùy vào em thích gì nữa”

Em có một cuộc sống đơn giản, một con chiên ngoan đạo, sống trong cảnh thanh bình bên cạnh một Sài Gòn đầy xô bồ, một Sài Gòn mà cuộc sống của nó nhanh đến mức không ai kịp nhận ra mình đã thay đổi như nào chỉ sau một đêm. Sáng Chúa nhật nào em cũng đi lễ sớm, rồi em hẹn tôi dạo quanh Sài Gòn ăn sáng, café và những câu chuyện không đầu không cuối. Có nhiều sự khác biệt về văn hóa nhưng mỗi câu chuyện nếu không đồng nhất đều là sự im lặng.

“Sao anh lại thích Sài Gòn?”
“ Sao anh cứ thích những bài hát về Hà Nội?”
“Sao tuần nào anh cũng nhậu?”
“Sao anh không đi du lịch? Anh lên nhà ba má em có trang trại trên Bảo Lộc. Ba em vui tính lắm….lâu lâu lên đồi núi cho đổi gió anh”
“Sao anh hay về Hà Nội?”
“Sao anh chưa lấy vợ đi?”

Biết bao nhiêu câu hỏi mà không có câu trả lời. Những điều tôi không nói ra, thì tôi viết ra, ở đâu đấy trên mạng, ở đâu đấy trên máy tính. Những câu chuyện mà em không hiểu hoặc chỉ tròn xoe mắt để nghe. Những câu chuyện không đủ ngắn đủ dài về cuộc đời và những điều trăn trở. Với một người sống đơn giản, cuộc sống của họ sẽ không lo toan. Hãy để yên cho họ như vậy và bình thản với cuộc sống đấy.

Phà Thủ Thiêm nhìn từ phía Q2. Nguồn: Internet

Tôi đi ra đi vào liên tục. Biết bao lần thay đổi. Những buổi sáng Chúa Nhật thưa thớt dần. Nhiều đêm ngồi uống rượu với chú hàng xóm nhìn sang bên kia sông qua ô cửa sổ ở hành lang. Ánh đèn cầu Thủ Thiêm in bóng xuống sông Sài Gòn lại có một chút day dứt. Nhưng khi cuộc đời mình còn lênh đênh mình đâu thể cầu mong sự bình yên.

Sài Gòn dần về cuối mùa mưa. Tôi vẫn chưa dứt khoát việc mình sẽ ở đâu thời gian tiếp theo. Mỗi khi lang thang góc dinh Độc Lập – NTMK- Huyền Trân Công Chúa, hoa sữa thoang thoảng với những cơn mưa còn sót tự nhiên thèm về Bắc ghê gớm. Nhớ những mùa đông, hoa sữa thoang thoảng góc Quang Trung – Nguyễn Du. Nhưng khi tỉnh giấc sau những điều xám xịt, Sài Gòn lại bừng lên vẻ quyến rũ mới mẻ như cô gái trẻ đang tuổi hai mươi. Không nồng nàn như Hà Nội nhưng đầy sức sống và thu hút. Lại một niềm vui níu chân như kẻ đứng giữa ngã ba đường.

Noel năm ấy tôi ở nhà một mình. Thường những ngày lễ tôi ở nhà một mình, mở cửa sổ nhìn phố phường Sài Gòn tấp nập mà cảm thấy vui. Đôi khi hạnh phúc không phải là hòa nhịp với cuộc sống mà nhìn nó trôi qua. Tôi đi Đà Lạt – Phan Thiết sau khi năm mới bắt đầu và để hiểu mình cần những gì ở trước mắt. Em có nhắn tin nhưng hoặc là tôi bận hoặc là tôi không có sóng điện thoại nên không trả lời. Em nhắn tôi em đang ở trên Bảo Lộc, nếu nghỉ lễ anh lên chơi được thì qua với gia đình. Tôi phóng xe qua Bảo Lộc, kịp nhớ được chuyện của ông nhạc sĩ họ Trịnh với bài hát “Chiều một mình qua phố” rồi rồ ga lên với cái se se lạnh và những cô gái mặc áo bông của thành phố mộng mơ.

Thời gian đủ dài để quên những sáng Chúa Nhật, quên một số điện thoại, quên mất thói quen cố gắng T7 không nhậu quá khuya để sáng CN dậy sớm…

Noel vừa rồi, điện thoại tôi rung lên

“Anh à, năm nay anh ở Sài Gòn hay Hà Nội? Anh có hạnh phúc không?”

Tôi tắt máy, không nhắn lại. Tôi đang ở Hà Nội và đang lang thang ngoài đường đi tìm một niềm vui mới với tiết trời lạnh của Hà Nội. Tôi có quay lại Sài Gòn một lần. Chuyến phà cuối cùng qua cầu Thủ Thiêm, trời Sài Gòn đầy sao và hàng loạt câu hỏi tại sao.

“Mùa thu năm nay em sẽ ra Hà Nội. Anh có đưa em đi chơi không?”
“Hà Nội mùa thu thì có những gì hả anh?”
“Hà Nội nóng thế anh chịu làm sao?”
“Bao giờ anh lại quay lại?”

Hà Nội mùa thu mấy năm rồi anh không biết. Nhưng năm nay chắc cũng có sấu rụng, cũng có cốm, cũng có hoa sữa, có thể là cái lạnh mang mác như cuối mùa mưa Sài Gòn. Nó thân quen nhưng xa lạ với một người chưa từng tới Hà Nội như em. Tôi bỏ Sài Gòn về Hà Nội một thời gian. Để có một mùa đông, một mùa xuân và đang trải qua một mùa hè. Những câu chuyện Sài Gòn cũng theo nó phai nhạt dần…

Hôm nay, một sáng trời Hà Nội mát mẻ, trà chanh nhà thờ nhạt thếch. Ngồi nghe cha xứ giảng đạo bên trong, bên ngoài mấy thằng giai ngồi chém gió. Một vài con chiên ngoan đạo chân dài tới nách, mặt thánh thiện bước ra. Tự nhiên cảm xúc cũ trôi lại.
Thèm tin nhắn: “Sáng mai, 8h phà Thủ Thiêm anh nha” và mở máy bật “Bài thánh ca buồn” nghe cho nó có tí hồng tím.

“Rồi những đêm thánh đường đón Noel
Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu
Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối
Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn
Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi”

Và một ước mơ mới ….

image
Hà Nội
Ngày .. tháng…năm 2010