Archive for 28/12/2009

Bài hát trong tuần –Until You

Baby life was good to me
But you just made it better
I love the way you stand by me
Throught any kind of weather
I don’t wanna run away
Just wanna make your day
When you fell the world is on your shoulders
Dont wanna make it worse
Just wanna make us work
Baby tell me i will do whatever
[Chorus]
It feels like nobody ever knew me until you knew me
Feels like nobody ever loved me until you loved me
Feels like nobody ever touched me until you touched me
Baby nobody, nobody,until you
Baby it just took one hit of you now I’m addicted
You never know what’s missing
Till you get everything you need,yeah
I don’t wanna run away
Just wanna make your day
When you feel the world is on your shoulders
Don’t wanna make it worse
Just wanna make us work
Baby tell me,I’ll do whatever
It feels like nobody ever knew me until you knw me
Feels like nobody ever loved me until you loved me
Feels like nobody ever touched me until you touched me
Baby,nobody,nobody until you
See it was enough to no
If I ever let you go
I would be no one
Cos I never thought I’d feel
All the things you made me feel
Wasn’t looking for someone until you
[Chorus repeat twice]
Nobody, nobody, until you

Tản mạn tí về Giáng sinh

332286023_ad19ba66e2_o[1]

Vậy lại một mùa giáng sinh sắp tới với mọi người, giáng sinh cuối cùng của thập niên đầu tiên thế kỷ XXI. Tôi chả phải người theo Đạo nhưng mỗi khi không khí giáng sinh đến lại có những nỗi niềm khó tả.

Sài Gòn chắc đang đẹp lắm! Cả thành phố và con đường nơi có căn phòng cũ của tôi đã được trang hoàng đẹp lắm.  Từ ô cửa sổ đó tôi có thể nhìn thấy Sài Gòn hoa lệ và choáng ngợp với những ánh đèn, những hình nhân và dòng người nhộn nhịp đêm Noel. Không hiểu tại sao lần nào về Hà Nội tôi cũng chỉ muốn nhanh chóng vào lại Sài Gòn, như là chạy trốn những gì còn hiện tại, vừa là thèm những ngày đẹp trời và những giây phút thư giãn một mình tại Hi-End hoặc Đá – hai quán cafe tôi thích nhất.

Giáng sinh những năm trước đây tôi luôn bận rộn. Thường đó là mùa thi của sinh viên và cũng là mùa các bạn tôi lên kế hoạch tặng cho bạn gái (đã và đang tán) của họ những món quà đẹp. Và tôi – luôn là nạn nhân của những lời nhờ vả đấy. Nào là lịch, nào là CD nhạc, nào là khung tranh v.v Tôi không nhớ đã phải làm bao nhiêu món quà, tìm bao nhiêu bài hát để ghép cho đủ tên các cô bạn gái của bạn tôi, chưa kể đến thời gian phải ngồi chỉnh sửa cho từng món quà độc đáo để không trùng nhau. Rồi làm xong phải đi in, làm nẹp, đóng khung v.v và giao cho chủ nhân để hoàn thành nhiệm vụ trước đêm Noel. Từ những món quà, nhiều người đã yêu nhau, nhiều hạnh phúc đến trong đó có công không nhỏ của tôi…

Tôi cũng từng nhận nhiều món quà đặc biệt vào lễ giáng sinh. Những món quà của những người yêu quý tôi, yêu tôi với tình cảm chân thành.  Thế mà tôi nhận quà, từ chối tình cảm. Hay tôi từng nhận quà của người tôi theo đuổi, quà được gói kiểu xôi thịt và món quà còn chưa kịp bóc tem giá I dont know. Thật là ….

Nhiều năm trôi qua, tôi không còn nhỏ dại để có cảm hứng làm những món quà đặc biệt như vậy nữa. Nhưng mỗi khi gần giáng sinh lại cảm thấy mình bỏ lỡ thêm một năm, bỏ lỡ những cái nắm tay và những ánh mắt luôn ở đằng sau mình. Thời gian thì như bóng câu qua cửa sổ mà cuộc sống thì càng ngày nhạt nhẽo và thiếu sức sống dần. Nhiều khi muốn một gửi một email, viết một đoạn văn ngắn mà lòng cứ trống rỗng.

Ngay cả việc năm nay định lên Đà Lạt dịp Noel mà phải hoãn lại vì nhiều lí do phải hoãn lại đã thấy buồn rồi. Thôi gác phím đi ngủ đây.

Chúc mừng giáng sinh mọi người nhất là các em gái chưa có điểm tựa. Hee hee

“I wanna wish you a Merry Christmas
I wanna wish you a Merry Christmas
I wanna wish you a Merry Christmas
From the bottom of my heart.”

Đạt Eric – Hà Nội cuối năm 2009

Vương đạo vs Bá đạo

Vương đạo:

Vương đạo là con đường chơn chánh của bậc Thánh Vương thời cổ, dùng đức và nghĩa mà hóa dân trị nước.

Vương đạo chỉ chuộng Nhơn nghĩa, không dùng quyền uy võ lực hay mưu mô xảo trá mà bức hiếp người để đạt mục đích.

"Đem cả nước mà hô hào làm việc lễ nghĩa và không làm gì hại đến lễ nghĩa. Làm một điều bất nghĩa, giết một người không có tội, mà được cả thiên hạ thì kẻ nhân giả không làm. Cứ giữ vững lòng mình mà giữ nước. Được như thế thì thật là vững chắc lắm vậy.

Những người cùng với mình làm việc ấy đều là nghĩa sĩ. Những hình pháp đem bày ra cho quốc gia đều là pháp nghĩa. Những điều mà nhân chủ đã thật tin và đem quần thần qui hướng cả về đó đều là cái ý chú vào việc nghĩa.

Như thế, kẻ dưới lấy nghĩa mà trông cậy người trên, ấy là cơ bản định vậy. Cơ bản đã định thì nước định, nước định thì thiên hạ định….

Không bởi cớ gì khác, chỉ bởi cái cớ cố làm cho nên việc nghĩa. Ấy là việc nghĩa lập mà làm Vương vậy.

Người muốn làm Vương cả thiên hạ thì phải: Phát cái chánh trị ra, thi hành những điều nhân, khiến kẻ ra làm quan ở trong thiên hạ ai cũng muốn đứng ở triều nhà vua, kẻ cày ruộng ai cũng muốn cày ở đất của nhà vua, kẻ buôn bán ai cũng muốn đến ở trong chợ của nhà vua, người đi đường ai cũng muốn đi đường của nhà vua. Được như thế, ai chống lại mình được nữa."

image

Bá đạo:

"Đức tuy chưa đến cùng cực, nghĩa tuy chưa nên hẳn, song cái lý của thiên hạ cũng được có tiết tấu. Hình pháp thưởng phạt làm tin cho thiên hạ, kẻ bề tôi ở dưới đều hiểu rõ mà biết những điều yếu ước. Cái chính lệnh đã bày ra thì dẫu thấy rõ điều lợi của mình hỏng, nhưng cũng không lừa dối dân, đã kết ước với nước nào thì dẫu thấy rõ điều lợi của mình hỏng, nhưng cũng không lừa dối người.

Như thế thì binh mạnh, thành bền, nước địch sợ mình, cả nước một nền, dân với nước đều tin. Tuy ở nơi hẻo lánh, cũng có uy với thiên hạ. Song không phải là hết lòng sửa cái gốc ở sự chính và sự giáo, không phải là lấy văn lý làm căn bản, không phải là làm cho lòng người ta phục.

Làm điều gì thì xu hướng về phương lược, xét việc gì thì dùng thuật dĩ dật đãi lao, nghiêm cẩn sự súc tích, sửa sang việc chiến bị, trên dưới một lòng tin nhau, thiên hạ không ai dám đương đầu với mình. Ấy thế gọi là Tín lập mà làm Bá vậy."

Con đường Bá đạo thì chuộng quyền lực uy vũ, mưu kế tài tình để đạt mục đích làm Bá chủ thiên hạ, thống trị và áp bức chư Hầu.

Vương đạo thì bền vững lâu dài, Bá đạo chỉ tồn tại khi quyền lực còn. Vương nghiệp thì thống nhứt cả nước, Bá nghiệp thì làm lãnh tụ chư Hầu.

Trong truyện Hán Sở tranh hùng, Lưu Bang thi hành Vương đạo, còn Hạng Võ thi hành Bá đạo. Do đó, Lưu Bang đoạt được thiên hạ, thống nhứt nước Tàu; Hạng Võ thì chỉ làm Sở Bá Vương một thời gian rồi phải chịu thảm bại tiêu diệt.

Nhà Nho nào cũng muốn thực hành Vương đạo, nhưng nếu không thực hành nổi Vương đạo thì vạn bất đắc dĩ mới phải dùng Bá đạo. Sử chép, Vệ Ưởng đến yết kiến Hiếu Công, thuyết về Vương đạo. Hiếu Công không nghe, nên Vệ Ưởng phải thuyết về Bá đạo. Thế là Hiếu Công chịu nghe. Khi về nhà, Vệ Ưởng phàn nàn rằng: đức của nhà vua khó mà sánh với đời Ân, đời Chu được.

Những bậc Thánh nhân như Đức Khổng Tử, Mạnh Tử, suốt đời đi chu du liệt quốc, khát khao tìm một ông vua biết thi hành cái đạo của mình, mà hễ gặp vua nào không có cái chí theo Vương đạo thì liền bỏ đi, chớ không chịu nói về Bá đạo.

(Sưu tầm)