Archive for 20/06/2009

Big Fish và chuyện tình yêu

Nhiều năm trước đây, tôi có xem “Big Fish” một bộ phim viễn tưởng có nhiều ý nghĩa sâu sắc. Một cậu con trai luôn nghi ngờ về những lời của cha mình nói, không tin những gì ông kể và coi bố mình là một kẻ điên dại hoang tưởng. Nhưng trong thực tế ông bố đã trải qua những câu chuyện kì lạ tới khó tin. Nội dung của phim và trailer tôi để ngay dưới để các bạn tham khảo. Cố gắng xem nha ^^.

Nhưng điều tôi thích ở bộ phim chính là tình yêu của hai nhân vật chính Edward Bloom và Sandra Templeton.  Bạn đã bao giờ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên chưa? Bạn đã gặp một người mà bạn nghĩ bạn đã gặp trong giấc mơ, nghĩ về người đấy trước khi bạn gặp gỡ như lời hát của ca khúc I knew i love you?

“I knew I loved you before I met you
I think I dreamed you into life
I knew I loved you before I met you
I have been waiting all my life.“

Chỉ vì Edward  gặp Sandra ở rạp xiếc và chấp nhận làm ở đấy 3 năm chỉ đề có được thông tin về cô gái này. Thời nay thì tôi sẽ Google ra Blog của cô ấy vì có thể cô ấy là một hot-girl  (j/k) Đấy, khi người đàn ông đang yêu. Sẵn sàng liều mạng, làm tất cả với mục đích chỉ là giành được trái tim của cô gái kia

Nhân  vật chính của bộ phim cũng vậy. Anh ta làm những điều điên khùng nhất dù cho Sandra của chúng ta đã đính hôn và chuẩn bị cưới chồng?  Những gì anh làm, tôi, bất cứ ai đang yêu sẽ làm được nhưng không phải ai cũng sẽ có kết quả cuối cùng tươi đẹp.

Một bộ phim luôn muốn truyền tải sự hoàn thiện để cổ vũ cho niềm tin, những hi vọng và điều tốt đẹp nhất. Con người cũng luôn muốn hoàn thiện về mặt tinh thần của chính mình.  Nhiều bạn nữ chắc cũng trầm trồ và thích thú khi được người một người con trai theo đuổi, dành cho mình tình cảm và những món quà đặc biệt như vậy. Nhưng tình yêu lại không phải là sự trao đổi về vật chất hay tinh thần. Tình yêu là sự rung động của con tim, và những cảm xúc thật sự.

Nhưng không phải chàng trai nào cũng có may mắn như Eward của chúng ta. Dù biết cô gái của mình đã đính hôn và đấy là một người bạn của mình. Anh ta vẫn chiến đấu và giành chiến thắng một cách thuyết phục.  Tình yêu chả bao giờ có lỗi, lỗi là những người yêu hoặc không yêu thôi.

Thế giới của người đang yêu hay lắm. Edward chẳng hạn. Cái cách mà anh ấy làm rất ngu ngốc nhưng lãng mạn. Để chinh phục một cô gái dễ thương như vậy, có lẽ tôi còn có thể làm nhiều hơn.  Clip ở dưới bạn xem cũng là một món quà tôi đã từng gửi cho những người con gái tôi yêu. Có người yêu tôi, có người chả yêu tôi. Nhưng mỗi khi xem lại hoặc đọc lại tôi vẫn thấy vui vì những gì mình trải qua.

“There’s just no rhyme or reason
Only the sense of completion
And in your eyes, I see
the missing pieces I’m searching for
I think I’ve found my way home
I know that it might sound
more than a little crazy
but I believe…“

Có một thời gian tôi là cái thùng rác để xả về yêu đương về bạn bè. Chính tôi cũng không hiểu được tại sao lũ bạn tôi lại có thể dành hết thời gian, tiền bạc công sức cho một đứa con gái hay dồn vào yêu đương. Có lẽ lúc đó mục đích sống của tôi chỉ là sự nghiệp và những đam mê.

Tôi đã đi thật xa để làm một con người mới, có cuộc sống mới và tự giết chết tình yêu ở trong mình. Lâu lắm rồi tôi không có cảm giác lãng mạn và những tình cảm mà người ta gọi là tình yêu. Chính vì chán nản nên tôi nhìn tình yêu và cuộc sống với ánh mắt thù địch. Tôi không quan trọng những mối quan hệ, nhất là những mối quan hệ có khởi đầu tốt để rồi đôi khi đánh mất tôi lại thấy hối tiếc.  Chính tôi khi xem lại những bài hát tôi đã từng nghe, những clip tôi đã từng thiết kế v.v tôi lại thấy mình đã đánh mất nhiều quá. Tôi đã đi nhiều nơi, học nhiều điều về cuộc sống nhưng riêng tình yêu có lẽ tôi chỉ đánh mất bớt chứ chả thu nạp thêm được gì cả.

LOVE: The irresistible desire to be irresistibly desired.

Mark Twain

Ngay cả hiện tại cuộc sống của tôi vẫn là những ngày dài rong chơi và những ước mơ về công việc còn dang dở. Tự tôi  nhận thấy tôi không có thời gian để yêu hoặc gắn bó với bất cứ người nào. Nhưng một ngày đẹp trời, khi bạn thấy tôi hâm hâm và như dở hơi suốt ngày nói về yêu đương. Đấy là khi tôi lại tìm thấy tình yêu đấy. Bạn sẽ thấy một Edward Bloom là Đạt Eric, bạn lại sẽ thấy những điều lãng mạn nhất tôi có thể làm.  Và quan trọng bạn đừng cười tôi nhé, đơn giản là tôi đang yêu mà.

Đạt Eric

“Chú rể”

Tôi quen anh vô tình, vô tình như cuộc đời tôi khi những ngày ở Sài Gòn. Tôi thích đi ăn ban đêm, anh cũng đi hát ban đêm. Anh là lính quân nhạc của chế độ bên kia, anh không còn nhìn được, anh không có tương lai, anh chỉ nhìn cuộc đời với đôi mắt mờ và giọng hát với cây đàn guitar.

 image

(Chú rể và một thành viên Otosaigon.com)

Tôi không thích nhạc cũ, chả bao giờ thích nhạc  trữ tình, nhưng kể từ khi nghe anh hát, tôi bắt đầu tìm hiểu cuộc sống và con người Sài Gòn trước đây. Anh luôn hát cho tôi nghe bài “Nỗi lòng người đi” của Anh Bằng và luôn cười với tôi mỗi khi tôi buồn.

Anh không bao giờ than vãn, không trách móc cuộc đời. Cuộc chiến tranh đã lấy đi của anh hạnh phúc, quyền làm người bình thường, nhưng anh luôn vui vì anh còn được hát, còn được cầm cây guitar đi lang thang khắp phố phường Sài Gòn để hát những người còn sót lại trong đêm khuya như tôi về tình yêu.

Có những đêm, tôi với anh ngồi với cây đàn. Anh đàn tôi nghe, tôi hát cho anh đệm. Hai anh em vai kề vai dù anh lớn hơn tôi vài chục tuổi. Nhưng chưa bao giờ anh từ chối tôi dù chỉ là một cốc bia hay là một đoạn nhạc về Hà Nội.

Bạn tôi gọi anh là “chú rể” vì anh luôn mặc sơ mi và quần jean sơ vin. Anh đâu còn thể nhìn để biết mình đẹp trai như chú rể. Nhưng giọng hát của anh mỗi lần vang lên làm tôi không  khỏi ngậm ngùi. Những ngày nắng nóng, những đêm mưa, những ngày buồn và những khi tôi vui. Anh là người bạn tôi không bao giờ quên được.

Quán Phở Hà ở sát khu nhà tôi ở, là quán duy nhất tôi có thể ngồi cả ngày, cả tháng để ăn món Bắc để tán phét với bạn bè về cuộc sống. Còn ai trong đám bạn bè, nhớ tôi vẫn luôn đi từ Q1 xuống vùng ven chỉ để cho bạn vui? Ai còn nhớ những đêm cùng tôi lang thang đường phố. Ai còn nhớ mỗi sáng dậy từ sớm để cùng tôi đi dạo quanh nhà thờ Đức Bà. Có ai còn nhớ tôi luôn lặng im, luôn nhường nhịn và luôn vì bạn bè.

“Chú rể”  còn nhớ tôi không? Tôi vẫn nhớ anh mỗi đêm ngồi uống bia một mình. Tôi nhớ bạn bè, tôi nhớ tất cả quá khứ tươi đẹp của tôi. “Chú rể” vẫn hàng ngày lang thang để hát dù không có tôi, bạn bè tôi vẫn ngồi nhậu dù không có tôi, tôi đá bị văng ra khỏi vòng quay cuộc đời mình.  Nhưng tôi vẫn tin anh hay mọi người luôn dành cho tôi tình càm, sự cảm thông và coi tôi vẫn là một phần của cuộc sống Sài Gòn sôi động ấy.

Nhờ Sài Gòn và mọi người nhiều…

Hà Nội, tháng 6/2009

Thằng bạn tôi

image Thằng ôn ấy hơn tôi hai tuổi, nhưng học cùng tôi, ngồi cùng bàn, chơi cùng tôi thời phổ thông. Nó to như con tịnh, khỏe hơn voi, tôi thì hồi xưa gầy dét nhìn  thiếu ăn quắt queo .

Hai thằng hai cuộc đời. Nó xác định không học được, nên nó rất chăm chỉ. Tôi vào Đại Học nó phụ ông bà già bán cơm, trưa nào cũng đạp xích lô chở cơm vào nhà máy. Tôi thời gian đó vẫn cắp sách lên giảng đường mài đít để hi vọng có cuộc sống khá hơn.

Khi tôi đang còn học Đại học dở dang, bạn tôi sang Tiệp để bươn chải với cuộc sống. Tôi cũng nghĩ thế tốt hơn cho nó, còn tôi tất cả tương lai của tôi vẫn ở phía trước. Những chặng đường tôi còn chưa bước qua.

Tôi đã ra trường được hai năm, cũng vào Nam ra Bắc, làm đủ mọi ngành nghề để bươn chải. Cũng phải vất vả để kiếm miếng ăn, miếng chơi chứ không sung sướng gì. Bạn tôi gọi điện tâm sự với tôi rằng nó phải thức đêm dạy sớm, phải trông hàng, phải này nọ. Tôi cũng thức đêm dậy sớm, làm việc vất vả mà chỉ đủ nhét vào mồm tôi là hết.

Vừa rồi tôi gặp lại nó trên mạng, từ ngày nó cưới vợ, cũng là bạn của hội tôi thì nó cũng đỡ vất vả hơn. Lại mới có thằng ku con  rất xinh và còn một lượng vốn khá lớn để ấp ủ ngày về.

Tôi, tính đến lúc viết những dòng này vẫn đang ở nhà hàng ngày cày Poker trên FB và đọc Conan, vãi cả chưởng. Bao nhiêu vốn liếng, bao nhiêu  kinh nghiệm lăn lộn sắp vứt cho chó nó nhai. Nhưng thôi, cuộc đời không phải sân si nhiều. Bằng ĐH thì làm cái chó gì giờ để nhìn lại bạn tôi nó hơn tôi nhiều lắm.

Vậy tôi, con đường tôi sẽ bước đi tiếp theo sẽ là tôi là gì?

Mà thôi, dạo này ở HN nhiều quá như thằng thần kinh. Cố gắng sang tuần vào lại Sai Gon với bạn bè một thời gian trước khi quay về cái máng lợn.

Đạt Eric

Đà Lạt mộng năng (P2)

Sau khi đánh chén no nê ở nhà người bà con ở khu Nam Cát Tiên, tôi và em “mông to” tiếp tục cuộc hành trình tới Đà Lạt. Tôi đã được biết nhiều về Đà Lạt, biết nhiều về cuộc sống con người nhưng gần một năm ở Sài Gòn tôi chưa có điều kiện đi Đà Lạt. Phần vì tôi lười, phần vì tôi ngại đi một mình, công việc ăn chơi lại bù đầu bù cổ nên đến tết mới nghỉ được để đi.

Đường QL13 đi Đà Lạt khá đẹp và vắng. Nếu đi phượt bằng motor thì nên chú ý xe khách và containner. Bọn này lên dốc đổ đèo ầm ầm và ép sát xe mình bắn xuống lề như chơi. Hai bên đường là những cánh đồng cao su xanh mướt mắt và vắng im lìm. Trời nắng đẹp nên tôi đi rất thoải mái, em mông to của anh Kid cứ thế mà lên đường.

DSC08378

(Phần 1: Vợ bạn….)

Đên Bảo Lộc thời tiết bắt đầu thay đổi, tôi ngửi thấy mùi lạnh của cao nguyên và len lỏi là những nóc nhà bên sườn đồi. Hồi ở Sài Gòn tôi có đọc rất nhiều về Trịnh Công Sơn thời gian ở Bảo Lộc. Nghĩ như tôi vứt lên cái xứ khỉ ho cò gáy này có lẽ cũng chết vì buồn mất. Thảo nào cứ cuối tuần là bố ấy phóng lên Đà Lạt chơi và ngắm gái.

Cung đường Đà Lạt chỉ có đoạn đèo Di Linh là nguy hiểm, đường cua cong khuất tầm nhìn mà xe cộ đi hơi lộn xộn. May em “mông to” được thiết kế để ôm cua và đổ đèo nên rất ổn. Tôi đi từ từ mà ro ro qua hết những đám xe khách và xe wave. Dân Sài Gòn cuối tuần hoặc cuối tháng thường đi Đà Lạt chơi (ngoài Vũng Tàu là điểm tới số 1). Nếu muốn đi phượt Đà Lạt thì nên đi tránh những ngày nghỉ cuối tuần vì lượng xe cũng ít mà phòng ốc còn nhiều. Từ Giầu Dây đi lên Đà Lạt tầm  200km, tôi đi tốc độ 70km/h nên 12h giờ đã tới được thành phố mộng mơ.

Có lẽ ít phố núi nào có được vẻ đẹp như Đà Lạt, đấy là vẻ đẹp của tạo hóa khi ban cho Đà Lạt một hồ nước ngọt lớn ngay trung tâm thành phố. Nếu có thời gian ở lại Đà Lạt, chiều tà nắng đẹp ngồi uống cafe bạn sẽ được chiêm ngưỡng những đôi chân trắng muốt mặc quần sọc tai với Ipod bỏ túi đi dạo quanh hồ Xuân Hương. Ngay cả tôi, sống và làm việc ở trung tâm Sài Gòn mà cũng chưa bao giờ mơ được cảm giác như vậy.

Tôi đến Đà Lạt đúng lúc tan trường phổ thông, từng đoàn nữ sinh lũ lượt dập dìu lượn qua mặt tôi. Con gái Đà Lạt thoải mái và hồn nhiên chứ không kiểu cách như gái Bắc (dù gốc Bắc chiếm phần lớn). Tôi bị một đám các em gái vây kín để chụp ảnh và líu lô với con xe. Đến giờ tôi mới biết sao ông anh tôi bỏ một đống tiền ra để mua xe không chỉ để đi phượt. May mắn, tôi cũng có được số của một vài em học sinh với cái hẹn chiều tối uống cafe. Thế mà cái điện thoại  cùi bắp nó lại hỏng, mất cụ nó danh bạ, thế là mất đi một nửa niềm vui ở Đà Lạt.

Đà Lạt không phải là nơi để thăm thú, để đi phượt một mình. Bạn nên đi có đôi và nên thuê biệt thự. Không cần thuê ở trung tâm TP, vì giá thuê xe ở đây rất rẻ  chỉ 40k/ngày. Khuyến nghị của mình là một bạn nam và một bạn nữ đi chung với nhau, thuê phòng giường đôi cho ấm cúng và cũng tiện :D

Thời tiết Đà Lạt luôn là bốn mùa trong ngày. Đáng tiếc thời gian tôi tới lần đó đang có gió mùa nên lạnh như Hà Nội. Chiều ngồi nhâm chi tách cafe mà nhớ nhà kinh khủng. Giờ đây tôi gõ những dòng này khi đã ngồi ở nhà, ở HN cách Đà Lạt nhiều chặng đường đi nhưng vẫn nhớ cảm giác của kẻ lữ khách đêm đông xa nhà.

DSC08381

Đà Lạt ăn uống ngon, bổ rẻ, một số món như nem bà Hùng, thịt bê, bún mọc mang đậm chất Bắc. Dân Đà Lạt phần lớn di cư từ Bắc vào nên con gái Đà Lạt khá trắng và đẹp. Có lần trong cuộc nhậu ở Sài Gòn, bạn tôi có hỏi con gái Việt Nam ở đâu có vòng ba đẹp nhất. Hồi đấy dù biết kết quả nhưng cũng không nghĩ con gái Đà Lạt xứng đáng với danh hiệu như vậy. Lý do đơn giản Đà Lạt nhiều đồi, con gái đi học ít có đi xe gắn máy nên dáng rất đẹp và những hình ảnh như tôi mô tả ở trên sẽ làm cho các chàng trai máu đi Đà Lạt bằng được! Cố lên các bạn.

Sau khi ăn uống chơi bời, tôi chui vào bar ngồi nghe nhạc và nhâm nhi bia lạnh. Tôi làm quen thêm được vài người bạn ở Đà Lạt và người bạn tôi mà tôi ấn tượng nhất là chủ một cửa hàng điện thoại.

Tôi dùng BB, điều này bạn bè tôi ai chả biết. nó ổn định số 1 nhưng hỏng vào lúc cần thì cũng luôn xảy ra. Hôm đấy em BB của tôi lăn quay sau khi xin được số các em xì tin. Lỗi thì chả nặng nhưng đi vòng khắp Đà Lạt không có ai sửa được, thằng thì muốn luộc máy, thằng thì ỡm ờ, thằng thì bảo em chỉ biết up room.

Đi chán chê tôi mới mò ra được một cửa hàng nhìn khá bình dân nhưng ấn tượng với rất nhiều dây rợ và một ông chủ trẻ măng nhìn rất cool. May cho tôi, ông chủ hôm đấy lại có mặt, nhưng vì cửa hàng của ổng rất hot hàng nên thời gian đợi sửa có thể lên tới cả ngày. Sau khi trình bày hoàn cảnh và bộ dạng thất thểu, ông anh đã chịu ngồi sửa qua cho tôi để sử dụng qua đêm, sáng qua ông chỉnh nốt.

Trước đây, khi chưa vào Đại Học tôi cũng ước ao có một cửa hàng điện tử và được học về viễn thông. Nhưng cuộc đời luôn trớ trêu con người. Sau này tôi lại đi học kinh tế và làm về sản phẩm IT còn ước mơ và được làm việc tự do như ông chủ tiệm điện thoại Minh Trí mà tôi đã gặp, tôi chưa bao giờ thực hiện được. Và cũng đúng như tôi dự đoán, ông chủ này bao luôn cả Tp Đà Lạt về sửa chữa phần cứng điện thoại và cũng bao luôn cả một forum khá hay www.dalatgsm.com. Nếu không may tới Đà Lạt mà bạn có vấn đề về di động hãy tới cửa hàng của anh Trí để không phải mất thời gian và bị lừa. Đà Lạt cái gì cũng cò và chả có cái gì là tử tế cả.

(Tiếp: Chuyến đi Phan thiết và nhiệm vụ tìm chiếc ví thất lạc)

Dự án B2B Cafe – Cafe Doanh nhân 2006

Dự án Cafe Doanh Nhân

Địa điểm: khu BTNV-Đô Thị Mới Trung Hòa- Nhân Chính
Diện tích sử dụng: 800m2/3 tầng
Quy mô vốn: 1.7 tỷ đồng

Dự án là một dự án mở một quán cafe dành cho giới doanh nhân nhằm đáp ứng các nhu cầu sau:

1.Làm việc theo hình thức cá nhân và nhóm
2. Giải trí
3. Giao lưu gặp gỡ cộng đồng doanh nhân
Cùng với các sản phẩm nổi bật
1. Phòng làm việc M-B-O
2. Cafe Serial E
3 CLB Doanh nhân B2B Club
4. Website http://cafedoanhnhan.net

Giới thiệu chung

Trong xu thế hội nhập kinh tế hiện nay, một nhu cầu cấp thiết của các doanh nhân là liên kết hợp tác cùng nhau phát triển và phát huy sức mạnh cộng đồng. Bên cạnh đó doanh nhân còn có nhu cầu làm việc, giải trí tại những không gian sang trọng, yên tĩnh như quán cafe. Tuy nhiên các quán cafe tại Hà Nội hiện nay vẫn chưa thật sự đáp ứng đầy đủ những nhu cầu này đặc biệt là nhu cầu giao lưu gặp gỡ của doanh nhân Hà nội.

Do đó chúng tôi quyết định thành lập công ty TNHH Trí Đạt kinh doanh trong lĩnh vực dịch vụ cafe nhà hàng với quán cafe Doanh Nhân (B2B Cafe). B2B Cafe sẽ đáp ứng nhu cầu giải trí, làm việc và quan trọng nhất là xây dựng điểm đến cho doanh nhân, nơi giao lưu gặp gỡ của cộng đồng doanh nhân Hà Nội.

Với dự định như vậy, chúng tôi lựa chọn thực hiện chiến lược trọng tâm trên cơ sở khác biệt hoá giúp B2B Cafe có thể tạo lợi thế cạnh tranh với các đối thủ. Để tạo ra sự khác biệt chúng tôi tập trung vào xây dựng không gian quán sang trọng và đem lại nhiều sự lựa chọn tùy theo nhu cầu của khách hàng. Ngoài ra, đội ngũ nhân viên có phong cách, được đào tạo chuyên nghiệp cũng là một trong những yếu tố làm nên thương hiệu B2B Cafe. Đến với B2B Cafe, khách hàng sẽ nhận thấy sự khác biệt trong hoạt động marketing qua những hình thức dịch vụ hướng tới khách hàng chủ yếu như hệ thống Website, hệ thống chăm sóc khách hàng(CRM). Không chỉ có vậy, B2B café còn chú trọng tạo ra một môi trường đoàn kết, thân thiện giúp doanh nhân có thể gặp gỡ, trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm, tìm kiếm đối tác một cách dễ dàng, đồng thời quảng bá hình ảnh của quán như là nơi tốt nhất để khách hàng có thể sử dụng thời gian một cách hiệu quả và cảm thấy hài lòng với sự lựa chọn của mình.

Sau khi cân nhắc các giả thiết kinh doanh, chúng tôi dự tính mức vốn ban đầu cần huy động là 1,7 tỷ VNĐ, dự án sẽ hoàn vốn trong vòng 18 tháng. Sau hai năm, dự án đem lại mức lợi nhuận ròng là 1,717 tỷ VND.

Ý tưởng kinh doanh

Trong thời gian vừa qua Việt Nam có những bước tiến vượt bậc trong phát triển kinh tế, trong đó phải nhắc đến vai trò không nhỏ của các doanh nhân. Đội ngũ doanh nhân đang lớn mạnh không ngừng cả về số lượng và chất lượng. Họ đang tích cực đóng góp sức lực của mình vào việc thúc đẩy nền kinh tế đất nước phát triển. Họ chính là hạt nhân cho công cuộc đổi mới phát triển kinh tế hướng đến mục tiêu đưa Việt Nam trở thành một con rồng châu Á trong thế kỷ XXI.

Hà Nội là trung tâm kinh tế của cả nước, là nơi tập trung rất nhiều doanh nghiệp và doanh nhân. Do yêu cầu hội nhập và đổi mới những doanh nhân Hà Nội đang có nhu cầu liên kết, hợp tác với nhau để cùng phát triển. Họ đã tập hợp lại với nhau tại Hội doanh nghiệp trẻ Hà Nội, Hội doanh nghiệp vừa và nhỏ… và đã có những hoạt động thiết thực và bổ ích. Tuy nhiên theo số liệu của Sở kế hoạch đầu tư Hà nội, trên địa bàn thủ đô có khoảng 44.000 doanh nghiệp nhưng số thành viên của hội doanh nghiệp trẻ Hà nội mới chỉ dừng lại ở con số hơn 400, hội viên của phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam tại Hà Nội cũng chỉ khoảng 1000. Điều này chứng tỏ hoạt động của các hiệp hội vẫn chưa thực sự thu hút được sự tham gia của đông đảo doanh nghiệp, doanh nhân. Vì thế chưa phát huy sức mạnh của cộng đồng doanh nhân ở Hà Nội nói riêng và trên cả nước nói chung.

Theo định nghĩa của chúng tôi doanh nhân là những người làm kinh doanh, là chủ sở hữu của doanh nghiệp hoặc làm công tác quản lý cấp cao trong các doanh nghiệp. Đây là nhóm người có thu nhập rất cao, có những nhu cầu đặc thù. Nổi bật nhất là nhu cầu mà chúng tôi đã nói ở trên: nhu cầu giao lưu, gặp gỡ, tìm kiếm đối tác và cơ hội kinh doanh. Ngoài ra họ còn có các nhu cầu làm việc, giải trí tại những không gian sang trọng tương xứng với đẳng cấp của mình. Trong khi đó qua điều tra của nhóm làm dự án chúng tôi nhận thấy tại địa bàn Hà Nội chưa có một nơi nào giúp doanh nhân có thể thỏa mãn đầy đủ các nhu cầu của mình.

Từ thực tế đó chúng tôi nảy sinh ý tưởng mở một quán cafe dành riêng cho giới doanh nhân tại Hà Nội. Quán café sẽ đáp ứng các nhu cầu cơ bản của doanh nhân như làm việc, giải trí với nhiều không gian khác nhau cùng với các dịch vụ hỗ trợ đi kèm: Internet, wifi, sách, báo… Quan trọng nhất, quán café sẽ là nơi giao lưu gặp gỡ trao đổi, giúp đỡ lẫn nhau của các doanh nhân thông qua hoạt động của câu lạc bộ Doanh nhân.

<

Nguyễn Trí Đạt – Dự Án Cafe Doanh Nhân (B2B Cafe)