Những ngày qua là thời gian tôi tự nhìn lại bản thân mình rất nhiều. Nhìn không chỉ là nhìn vào cuộc sống mà còn nhìn vào những bước đi và những điều tôi muốn trong tương lai.
Tôi đã bỏ lỡ nhiều cơ hội, tôi đã sớm bằng lòng với chính mình và những mục tiêu nhỏ mình đã đạt được. Tôi ngạo mạn, tôi sống bất cần, tôi sống cho riêng tôi quá nhiều.
Tôi đã làm được gì nhỉ? Chả gì nhiều, chỉ là những điều nhỏ mà ai cũng làm được. Những điều ở trước mắt thì chả bao giờ chịu làm. Ví dụ chịu học ngoại ngữ. Đ’o bao giờ biết sờ tới quyển sách ngữ pháp, không bao giờ nói chuyện. Thế nên cơ hội nghề nghiệp cứ theo đuôi nhau chạy mất dép. Cơ hội ngày mai cũng có thể là như thế.
Thế mà tôi chưa bao giờ biết tự nhìn lại mình. Tặc lưỡi cho qua, ừ à trước những chai bia hoặc ly rượu để rồi ngày tháng cứ trôi qua dần.
Tôi hay nói với những bạn bè của mình “Em còn trẻ mà”, mie tuổi trẻ rồi cũng qua đi, tôi cũng đâu phải là thằng sinh viên mài đít trên giảng đường nữa đâu mà cứ lấy tuổi tác ra so đo mãi.
Đêm nay tôi thức khá khuya chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn ngày mai dù biết kết quả sẽ không được như ý muốn. Nhưng không sao.
Yes, i can