Về vấn đề này tôi đã nghĩ rất nhiều trong thời gian qua và trong nhiều năm nay. Nghĩ là một chuyện nhưng làm được không là chuyện khác.
Tôi là người khá nhạy về công nghệ nhưng lại mắc tính lan man, lan man nên cái gì cũng biết mà cuối cùng chả biết cái gì. Ngẫm ra cũng tại mình chả có một cái nghề.
Một cái nghề mang đúng tên của nó không phải là viết báo, không phải là quản lý website, không phải bán hàng mà một nghề tôi vẫn yêu thích từ thủa sinh viên là nghiên cứu chiến lược.
Thực ra, muốn khởi đầu với nghề đó tôi phải vật lộn với nhiều nghề khác đề có kinh nghiệm và quan sát về cuộc sống cũng như môi trường kinh doanh. Có kinh nghiệm mới phân tích được và hiểu được sâu hơn về kinh doanh.
Tôi đã từng chấp nhận vào một công ty để được học việc, tôi cũng đã từng vào một công ty chỉ để được đi Sài Gòn. Giờ đây tôi chả phải chấp nhận điều gì, chỉ là chấp nhận bản thân mình muốn gì.
Tôi đã thử một số lĩnh vực, nhưng thấy tôi không đủ kiến thức hoặc không thật sự đam mê với nó. Đi phỏng vấn, người ta bảo tôi có thích sản phẩm của họ không, tôi nói – không và biết mình sắp bị gạch tên. Không thích thì nói không thích, đ’o gì phải vì tiền mà ngồi làm ông phỗng nghịch chơi, nhỉ?
Có nhiều cơ hội, nhưng tôi từ chối gần hết vì biết mình không thể phiêu lưu được. Hai nhăm sập rồi chứ ít à? Để chạy tiếp rồi lại chết dí ở đâu?
Tôi đã quyết định, tôi sẽ chỉ chọn một nghề. Tôi sẽ chung thủy với sự lựa chọn của mình và không bao giờ hối tiếc.
Tôi sẽ theo chân thầy Tuân Béo và thần tượng của tôi sẽ là M. Porter (bên cạnh Steve Jobs).
