Trên những chuyến xe về quê hôm nào, anh vẫn nghe văng vẳng giai điệu của bản nhạc không lời Fur Elise. Bản nhạc anh đã tặng em kèm chiếc hộp xinh xắn.
“Ten tén ten tén tèn tén ten tèn, tèn tèn ten tén tèn tèn ten tén….” những giai điệu đưa anh trở lại những ngày tháng cũ…
Anh gặp em tình cờ như cuộc sống vẫn thế. Sự tình cờ mà sau này mỗi lần nhớ lại anh vẫn phì cười. Anh là thằng học sinh chuyên môn đi muộn, lần đầu tiên anh gặp em, em cũng đi học muộn. Hình ảnh cô bé tóc hai bím ngây thơ với khuôn mặt thánh thiện đã khắc vào trái tim anh, một nét khắc nhỏ mà tới tận giờ anh chưa bao giờ có rung động với một cô gái nào như vậy.
Và anh bắt đầu kể câu chuyện của anh….
Is there anybody going to listen to my story
All about the girl who came to stay?
She’s the kind of girl you want so much
It makes you sorry
Still, you don’t regret a single day
Ah girl
Girl
(Girl – The Beatles)
Từ bé đến lớn, anh chưa bao giờ gặp người nào có cùng sở thích là đi học muộn như anh trừ em. Anh không hiểu anh làm thế nào mà cứ vào học 5 phút anh mới có mặt, em cũng đi muộn đúng 5 phút. Thế là anh với em toàn tranh cãi nhau xem ai sẽ vào lớp trước. Lần nào cũng là em.
Anh đi sau hai bím tóc của em mà cứ nghĩ anh đang đi vào câu chuyện cổ tích, những câu chuyện mà khi anh còn nhỏ anh vẫn hay đọc và tưởng tượng làm hoàng tử. Tất nhiên, khi anh nhường cho em vào trước, anh cũng đã tự coi anh là hoàng tử hộ giá công chúa rồi. Không biết lúc đấy em nghĩ gì, anh cũng chưa bao giờ hỏi và cũng chưa bao giờ thắc mắc về sở thích quái đản đấy của cả anh và em.
Anh biết em từ đấy!
Hồi đấy anh ngu ngơ lắm, ở cái tuổi ham chơi hơn ham học thì điều anh quan tâm nhất là chơi. Anh đâu quan tâm về con gái và thế giới của con gái cho đến khi gặp em. Thế giới của anh trước đây chỉ có game và truyện. Khi gặp em anh bổ sung thêm con gái vào danh sách. Nói là bổ sung nhưng nó không khác gì anh cho thêm cafe vào danh sách của anh khi anh 15 tuổi.
Em ít khi nói chuyện với anh. Tính em ít nói, trái ngược với anh. Anh là thằng nhãi liến thoắng luôn hồi. Em chỉ ngồi nghe và cười hoặc nhăn mặt nếu không vừa ý. Trong con mắt anh, em là người hiền lành và dễ thương. Mỗi khi thấy em ngồi một mình, trái tim non nớt của anh chỉ muốn chạy ra mà nói với em như hàng ngày anh rống ầm ĩ theo giai điệu…
Oh please, say to me
You’ll let me be your
man
And please, say to me
You’ll let me hold your hand.
Now let me hold
your hand.
Anh ngồi học xa chỗ của em, nên trong giờ học thường anh chỉ ngắm em. Anh ngồi ở một vị trí rất ổn để có thể quan sát thế giới xung quanh em. Đối với anh, đấy là một thế giới đầy ngạc nhiên và đầy thích thú. Cảm giác nhìn trộm và lo lắng khi bắt gặp ánh mắt em đáp trả làm anh vừa thích thú vừa sợ hãi.
Lần đầu tiên em nhìn thấy anh nhìn em, em cười rất hiền cùng với sự ngạc nhiên trong ánh mắt. Nhưng điều đó chỉ diễn ra 1 lần. Những lần sau em không ngạc nhiên nữa mà có lúc nhăn mặt như đang hỏi anh “Nhìn gì mà nhìn?” thậm chí có những lúc anh thấy em khó chịu khi anh nhìn em mãi. Anh mắt em hình viên đạn làm anh sợ hết hồn, nhưng em chưa bao giờ từ chối cử chỉ của anh. Đến lớn anh vẫn có thói quen nhìn trộm con gái nhà người ta, tất cả là do em mà ra.
Thời đó, học với anh là một cực hình. Anh không phải những nhân vật trong truyện Nguyễn Nhật Ánh – luôn học giỏi. Anh chỉ được cái lẻo mép, nhanh nhẹn. Còn lại học tới đâu chữ thầy trả thầy tới đó. Môn anh học khá nhất là Địa lý, đơn giản vì anh thích du lịch và khám phá thế giới. Khốn khổ là anh lại bị chọn vào đội tuyển HSG cái môn thổ tả đấy. Không hiểu cuộc đời anh gắn với nó thế nào mà để giờ cứ đi trên đường thi thoảng người ta lại kéo áo anh để hỏi đường dù cho ở những vùng đất xa lạ nơi anh đi qua. Anh không thể rành bằng người bản xứ. Anh giỏi tìm đường, nhưng anh chưa bao giờ tìm được em, đấy là thất bại lớn nhất của anh.
Anh không thích môn học đấy. Anh thích bay nhảy, trong khi cái lớp đấy chỉ có mình anh là con trai. Tất nhiên lớp đấy có em. Nhưng em đâu đủ hấp dẫn để kéo anh trước game, trước những trận bóng hay là đi dạo chơi quanh thành phố, sục sạo những nơi anh chưa biết.
Thời gian đấy anh bắt đầu nghe thêm nhiều nhạc hơn, từ chiếc cát xét cũ rích mà bố anh nhượng lại, anh đã nghe thêm nhiều bản tình ca, cũng đã tập làm ca sĩ, cũng đã thử tỏ tình với em bằng cách thu vào băng và thử nghe lại xem có ổn không. Kết quả bao giờ cũng tệ, nên anh chưa bao giờ tỏ tình được với em. Chưa bao giờ nói với em rằng anh yêu em. Chưa bao giờ!!! Nhưng nếu cho anh một tấm vé về lại ngày xưa ấy. Anh sẽ hát Hello cho em nghe. Tất nhiên bây giờ giọng anh không tệ như xưa. Nhưng thời gian thì đâu có trở lại em nhỉ?
…..
I can see it in your eyes
I can see it in your smile
You’re all I’ve ever wanted, (and) my arms are open wide
‘Cause you know just what to say
And you know just what to do
And I want to tell you so much, I love you …
I long to see the sunlight in your hair
And tell you time and time again how much I care
Sometimes I feel my heart will overflow
Hello, I’ve just got to let you know
……….
Thời điểm đó, anh không thể gọi tình cảm đó là yêu được. Chỉ là anh thích em cười, anh thích nhìn thấy khuôn mặt em và được hàng ngày đi học muộn với em. Những điều trẻ con đấy nếu tỏ tình ra em sẽ cười anh thối mũi, thế nên ngoài việc chỉ rủ em đi ăn chè, ăn kem, anh không bao giờ dám hé miệng về mấy cái này. Nếu không em sẽ cho anh nghe ngay “Goodbye” của Air Supply luôn.
Tự nhiên thấy nhớ hồi học trò quá! Mối tình học trò kéo dài được gần 2 năm thì chấm dứt vì mối tình đầu xuất hiện.
Nói là mối tình học trò, chứ thực ra thì chỉ là dám đứng nhìn từ xa thôi. Mỗi đứa học một lớp. Nhớ lại lại thấy buồn cười.
Bà chị em lãng mạn quá. Bài vở thế nào rồi mà còn thời gian ngồi đọc blog
[...] Mối tình đầu P.2 Category: Văn Thơ Posted by Dat Eric On March – 30 – 20092 COMMENTS Phần 1 [...]