Mối tình đầu P.2

Phần 1

Trong suốt thời gian đi học phổ thông, người con gái duy nhất anh rung động là em. Em cũng biết điều đấy. Nhưng chưa bao giờ em trả lời anh. Có chăng chỉ là ánh mắt và những nụ cười gượng gạo mỗi lần thấy anh.

Phổ thông em theo học trường chuyên, em là tâm điểm cho sự giỏi giang và xinh đẹp. Anh vẫn lếch thếch hàng ngày lo rong chơi. Anh yêu em như tình yêu của một thằng khờ dành cho công chúa trong tủ kính.
Cụm từ “công chúa trong tủ kính” anh viết trong một lá thư gửi em trở thành đề tài xôn xao cái lớp học ít con trai mà toàn gái của cái trưởng thổ tả đấy. Để cứ mỗi khi thấy anh là chúng nó cười rầm rầm và nói “công chúa tủ kính”. Anh ghét trường đầy, gái trường đấy, trừ em – tất nhiên.

Những năm tháng tuổi thơ cứ thế trôi nhẹ nhàng, bình lặng như thành phố cũ kĩ này. Dù ai cũng biết anh thích em, nhưng anh không đủ can đảm để làm điều ấy.

Sau này, khi có thời gian để nghĩ lại những giây phút đó. Anh thấy hối tiếc những năm tháng học trò đã bỏ lỡ. Anh đã bỏ lỡ nhiều mùa hoa phượng nở, anh đã bỏ lại sau lưng bằng lăng tím, hàng liễu bên hồ và bỏ qua những cơ hội gần em hơn.

Tình yêu quả thật là sức mạnh tuyệt đối của con người. Người ta sẵn sàng sống hay chết chỉ vì một lời nói. Chả ai nghĩ thằng lấc cấc như anh lại thi được Đại Học. Việc anh làm khó như đường lên đỉnh Olimpia. Vậy mà anh đã làm được, dù không được 10 điểm nhưng 7.5 vẫn là tốt đúng không em? Anh đã thực hiện được lời hứa, và lời rao hẹn của em. “Sau khi vào ĐH mới tính”. Anh không hiểu anh đã làm như nào để đang là học sinh yếu trở thành học sinh khá. Anh làm thế nào để lấp đầy những kiến thức anh đã bỏ qua để vui với game, vui với sở thích trốn học đi lang thang?

Anh còn giữ cuốn nhật kí hồi học lớp 12, anh đếm từng ngày để được vào ĐH, những quyết tâm, những hi vọng anh đã dồn vào đấy. Anh thi ĐH không chỉ để làm kĩ sư, anh còn mong được yêu em. Anh chả thực hiện được dù 1 mục tiêu đó trong cuộc đời. Điều đó làm anh đã rất chênh vênh khi xa nhà lên HN học.

Cuộc sống mới, những điều thất bại khi khởi đầu làm anh quên em trong suốt một thời gian dài. Anh đã không trở thành một kĩ sư tương lai mà trở thành cử nhân. Nửa ước mơ cuộc đời của anh đã không thực hiện được, nhưng tại sao anh lại quên mất em? Anh cũng không biết, và không hiểu được?

Đáng lý ra anh nên tự hào, đến gặp em và nói rằng “Baby, i just do it…” nhưng con người nhát như cáy như anh lại sợ. Em đã cho anh cơ hội, còn anh tự tay ném cơ hội đi. Ném cơ hội như buổi tối anh gặp lại em tại sinh nhật bạn anh. Anh đã từ chối ngồi lại với em, đi về cùng em mà lại đi về một mình. Anh quay đi mà vẫn thấy ánh mắt của em đằng sau lưng anh. Ánh mắt của em khi đó rất buồn và ngạc nhiên. Anh còn ngạc nhiên nữa là em đã đi hàng chục km không phải chỉ đến dự sinh nhật, mà em biết anh sẽ ở đấy.

Em nói em đã có thời gian dài sống trong cô đơn và buồn tủi. Em thèm có một người bạn. Em cần có anh, nhưng đợi anh mãi, đợi anh đến khi trái tim của em vô cảm. Em quên anh từ ngày ấy, em đã quên tất cả những tình cảm học trò, những kỉ niệm vui. Đối với anh, ngoài tình cảm bạn bè và một chút niềm tin, anh vẫn là thằng nhóc lấc cấc sống hời hợt.

Anh và em tuy không gặp nhau nhưng sống trong chung một tâm trạng. Một sự chờ đợi và hi vọng, nhưng anh là con trai mà không chủ động. Làm sao anh lại không làm điều đó? Sao anh không tới gặp em dù chỉ một lần? Sao anh không bao giờ gọi điện cho em? Sao anh chưa bao giờ vì em dù một lần?

Tất cả là do anh. Anh đã như điên khi đọc email em gửi cho anh, những điều em viết như những mũi dao cứa vào tim anh. Những bài hát tuổi thơ lại hiện như in trong đầu anh.

Yesterday, all my troubles seemed so far away
Now it looks as thought they’re here to stay
Oh I believe in yesterday
Suddenly, I’m not half the man I used to be
There’s a shadow hanging over me
Oh yesterday, came suddenly
Why she, had to go
I don’t know she wouldn’t say
I said, something wrong
Now I long for yesterday
…..

Đến tận thời gian đó, anh mới hiểu rõ ý nghĩa của bài hát này. Anh đã không là một thằng đàn ông tốt. Một thằng đàn ông tự đánh mất cơ hội tốt…gần nhất cuộc đời mình.

Anh đã suy sụp một thời gian dài, anh đã gục ngã trước khi em từ chối cho anh 1 cơ hội nữa. Đúng rồi, cơ hội làm sao có lại. Nếu có cơ hội, sao anh không cho em cơ hội?

Giờ đây, em đã có chồng, một đứa con xinh xắn hệt như em. Đôi môi trái tim cùng đôi mắt chả lẫn đi đâu được. Em hạnh phúc với mái ấm của mình, anh cũng vui cho em. Niềm vui giờ đây không phải là tình yêu nữa mà là tình cảm của bạn bè. Những lần nghe em tâm sự về gia đình, về cuộc sống.

Trong anh, tình yêu dành cho em đã phai nhạt rất nhiều. Nhưng một lúc nào đó, trên dòng đời vội vã anh lại gặp những bóng áo trắng. Và anh vẫn giữ hình ảnh của em trong tim. Một hình ảnh của một mối tình đầu không thành.

Chúc em mãi hạnh phúc.

Sài Gòn, mùa nắng 2009

2 comments

  1. pht says:

    buồn nhỉ, có những thứ đã qua nhưng ta sẽ mãi mãi nuối tiếc,
    em cũng có một mối tình mà mỗi lần nghĩ lại lại nuối tiếc happy

  2. Đạt Eric says:

    Đúng rồi. Mối tình đầu bao giờ cũng đẹp và nhiều kỉ niệm. happy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>