Archive for 31/03/2009

Benjamin Button – Triết về cuộc đời

Lâu lắm không xem phim. Tự nhiên có gái nhắn rủ đi xem phim. Nhưng vướng Valentine nên lùi lại sau 1 tuần. Xem review chán chê nên quyết định không đi xem Xích Bích II nữa mà xem dị nhân Benjamin Button.
Trên đường đi tới rạp gái than vãn về tuổi tác và sự già nua. Anh im lặng, vì nội dung của phim cũng sẽ nói về điều đấy. Mà thực ra gái cũng không già, 23 tuổi mà nhìn như 18 tuổi. Daisy – nhân vật nữ chính của phim cũng như vậy. Gái luôn tự làm rối tung vấn đề không trầm trọng lên….
Thuyết tiến hóa và cuộc đời con người

Được bắt đầu bằng câu truyện vào những năm 20 của thế kỷ trước. Nhà văn Scoot Fitzagerald mở ra câu chuyện về Benjamin với hình ảnh chiếc đồng hồ quay ngược.
Đồng hồ để đo thời gian đã qua và thời gian sắp tới chứ không bao giờ đo ngược thời gian lại điểm khởi đầu. Người ta thường đo đồ vật chạy tốt từ khi nó được làm ra và hao mòn tới khi ngừng sử dụng. Con người cũng vậy và đấy là bản chất của thuyết tiến hóa của Darwin.

Benjamin Button ra đời không may mắn. Đúng thế, không ai định đoạt được việc mình sinh ra (trừ phụ huynh của chúng ta ) và cũng không có quyền thay đổi điều đấy. Benjamin làm sao biết được anh được sinh ra là một người dị dạng và không biết bao nhiêu người trong cuộc sống này không may mắn.
Nhưng cả cuộc đời còn lại của Benjamin toàn là những điều may mắn.

Benjamin được Queenie cứu sống, chăm sóc, yêu thương. Benjamin được đối xử như những người bình thường, không tàn tật mà còn được học hành,có tình yêu. Benjamin được hứng kiến sự tàn khốc của cuộc sống khi chứng kiến từng người ra đi vì tuổi giả còn Benjamin càng lớn càng trẻ ra. Vậy là Benjaminjamin hạnh phúc, hạnh phúc trong những điều chưa may mắn.

Không ai phủ nhận Benjamin đã phải cố gắng như nào để vượt qua được chính bản thân mình. Phải cố gắng như nào để đứng dậy trên chiếc xe lăn cũng như cố gắng để xa rời người con mà anh yêu quý nhất. Nhưng Benjamin có bao giờ hiểu mọi ngươi đã hi sinh cho anh như nào? Có hiểu cảm giác của mọi người đối với anh, về tình mẫu tử của mẹ anh và Queenie, về sự đau khổ của Thomas khi gặp lại anh, hiểu như nào khi rời Daisy và rồi quay lại để khiến nàng chỉ thêm đau khổ, phải chăm sóc anh trong suốt những năm tháng cuộc đời.

Queenie – sau khi đã cứu Benjamin, dành tình thương như một người mẹ cho Benjamin cũng đã có được hạnh phúc khi có con. Thomas Button cũng đã được con tha thứ khi sắp lìa đời. Những nhân vật đó thật may mắn. Dẫu sao cuộc sống cũng có nhân có quả.

Nhưng cuộc đời Daisy có gì?

Cuộc đời của nàng gắn với Benjamin từ khi hai người gặp nhau. Daisy đã không coi thường hay khinh ghét Benjamin mà là người bạn đầu tiên của Ben.

Daisy đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp của vũ công ballet thì gặp tai nạn. Daisy khi đang ngây ngất trong hạnh phúc cùng Benjamin thì phải chia ly, thậm chí người chồng sau cũng không ở bên cạnh cùng nàng lâu. Người con mà nàng và Ben sinh ra cũng không thể biết bố đẻ mình là ai.

Daisy được gì khi mình càng ngày càng già nua còn Ben ngày càng trẻ ra. Dasidy được gì khi cuối đời phải chăm sóc cậu bé Ben càng ngày càng nhỏ lại và không nhớ gì về cuộc sống.

Cuộc đời của Daisy thực chất là một tấn bi kịch về người phụ nữ. Họ luôn vậy, hi sinh cho những gì họ yêu thương và nhận lại không bao giờ đủ. Nhưng thiên chức của họ là vậy, tình mẫu tử, tình yêu thương bạn đời luôn gắn với họ, gắn cùng số mệnh của họ.
Daisy cuối đời ở trong bệnh viện, chống chọi với tuổi già và chỉ còn duy nhất người con gái ở bên cạnh. Sinh bệnh lão tử con người cũng chưa chống lại được. Ben cũng vậy. Cuộc đời công bằng hay không công bằng anh không quan tâm, nhưng được chết trong vòng tay người mình yêu thương là điều hạnh phúc nhất.
Gái ạ, đừng lăn tăn về tuổi già phía trước. Không ai chống lại những điều bất biến của cuộc đời như sinh bệnh lão từ. Gái hãy hạnh phúc với những gì gái đang có. Vì chung quy gái cũng hạnh phúc trong những điều không may mắn.

(Còn tiếp)

Bông hồng cài áo

 

Nhạc sĩ : Phạm Thế Mỹ
Lời: Nhất Hạnh

Một bông Hồng cho em
Một bông Hồng cho anh
Và một bông Hồng cho những ai
Cho những ai đang còn Mẹ
Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn
Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười
ngỡ đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm
Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền
Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời
Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu
Rồi nói, nói với Mẹ rằng "Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không ?"
-Biết gì ? "Biết là, biết là con thương Mẹ không ?"
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em
Hãy cùng tôi vui sướng đi.

Mối tình đầu P1

Trên những chuyến xe về quê hôm nào, anh vẫn nghe văng vẳng giai điệu của bản nhạc không lời Fur Elise. Bản nhạc anh đã tặng em kèm chiếc hộp xinh xắn.

“Ten tén ten tén tèn tén ten tèn, tèn tèn ten tén tèn tèn ten tén….” những giai điệu đưa anh trở lại những ngày tháng cũ…

Anh gặp em tình cờ như cuộc sống vẫn thế. Sự tình cờ mà sau này mỗi lần nhớ lại anh vẫn phì cười. Anh là thằng học sinh chuyên môn đi muộn, lần đầu tiên anh gặp em, em cũng đi học muộn. Hình ảnh cô bé tóc hai bím ngây thơ với khuôn mặt thánh thiện đã khắc vào trái tim anh, một nét khắc nhỏ mà tới tận giờ anh chưa bao giờ có rung động với một cô gái nào như vậy.

Và anh bắt đầu kể câu chuyện của anh….

Is there anybody going to listen to my story
All about the girl who came to stay?
She’s the kind of girl you want so much
It makes you sorry
Still, you don’t regret a single day
Ah girl
Girl

(Girl – The Beatles)

Từ bé đến lớn, anh chưa bao giờ gặp người nào có cùng sở thích là đi học muộn như anh trừ em. Anh không hiểu anh làm thế nào mà cứ vào học 5 phút anh mới có mặt, em cũng đi muộn đúng 5 phút. Thế là anh với em toàn tranh cãi nhau xem ai sẽ vào lớp trước. Lần nào cũng là em.

Anh đi sau hai bím tóc của em mà cứ nghĩ anh đang đi vào câu chuyện cổ tích, những câu chuyện mà khi anh còn nhỏ anh vẫn hay đọc và tưởng tượng làm hoàng tử. Tất nhiên, khi anh nhường cho em vào trước, anh cũng đã tự coi anh là hoàng tử hộ giá công chúa rồi. Không biết lúc đấy em nghĩ gì, anh cũng chưa bao giờ hỏi và cũng chưa bao giờ thắc mắc về sở thích quái đản đấy của cả anh và em.

chia1[1]

Anh biết em từ đấy!

Hồi đấy anh ngu ngơ lắm, ở cái tuổi ham chơi hơn ham học thì điều anh quan tâm nhất là chơi. Anh đâu quan tâm về con gái và thế giới của con gái cho đến khi gặp em. Thế giới của anh trước đây chỉ có game và truyện. Khi gặp em anh bổ sung thêm con gái vào danh sách. Nói là bổ sung nhưng nó không khác gì anh cho thêm cafe vào danh sách của anh khi anh 15 tuổi.

Em ít khi nói chuyện với anh. Tính em ít nói, trái ngược với anh. Anh là thằng nhãi liến thoắng luôn hồi. Em chỉ ngồi nghe và cười hoặc nhăn mặt nếu không vừa ý. Trong con mắt anh, em là người hiền lành và dễ thương. Mỗi khi thấy em ngồi một mình, trái tim non nớt của anh chỉ muốn chạy ra mà nói với em như hàng ngày anh rống ầm ĩ theo giai điệu…

Oh please, say to me
You’ll let me be your
man
And please, say to me
You’ll let me hold your hand.
Now let me hold
your hand.

Anh ngồi học xa chỗ của em, nên trong giờ học thường anh chỉ ngắm em. Anh ngồi ở một vị trí rất ổn để có thể quan sát thế giới xung quanh em. Đối với anh, đấy là một thế giới đầy ngạc nhiên và đầy thích thú. Cảm giác nhìn trộm và lo lắng khi bắt gặp ánh mắt em đáp trả làm anh vừa thích thú vừa sợ hãi.

Lần đầu tiên em nhìn thấy anh nhìn em, em cười rất hiền cùng với sự ngạc nhiên trong ánh mắt. Nhưng điều đó chỉ diễn ra 1 lần. Những lần sau em không ngạc nhiên nữa mà có lúc nhăn mặt như đang hỏi anh “Nhìn gì mà nhìn?” thậm chí có những lúc anh thấy em khó chịu khi anh nhìn em mãi. Anh mắt em hình viên đạn làm anh sợ hết hồn, nhưng em chưa bao giờ từ chối cử chỉ của anh. Đến lớn anh vẫn có thói quen nhìn trộm con gái nhà người ta, tất cả là do em mà ra.

Thời đó, học với anh là một cực hình. Anh không phải những nhân vật trong truyện Nguyễn Nhật Ánh – luôn học giỏi. Anh chỉ được cái lẻo mép, nhanh nhẹn. Còn lại học tới đâu chữ thầy trả thầy tới đó. Môn anh học khá nhất là Địa lý, đơn giản vì anh thích du lịch và khám phá thế giới. Khốn khổ là anh lại bị chọn vào đội tuyển HSG cái môn thổ tả đấy. Không hiểu cuộc đời anh gắn với nó thế nào mà để giờ cứ đi trên đường thi thoảng người ta lại kéo áo anh để hỏi đường dù cho ở những vùng đất xa lạ nơi anh đi qua. Anh không thể rành bằng người bản xứ. Anh giỏi tìm đường, nhưng anh chưa bao giờ tìm được em, đấy là thất bại lớn nhất của anh.

Anh không thích môn học đấy. Anh thích bay nhảy, trong khi cái lớp đấy chỉ có mình anh là con trai. Tất nhiên lớp đấy có em. Nhưng em đâu đủ hấp dẫn để kéo anh trước game, trước những trận bóng hay là đi dạo chơi quanh thành phố, sục sạo những nơi anh chưa biết.

Thời gian đấy anh bắt đầu nghe thêm nhiều nhạc hơn, từ chiếc cát xét cũ rích mà bố anh nhượng lại, anh đã nghe thêm nhiều bản tình ca, cũng đã tập làm ca sĩ, cũng đã thử tỏ tình với em bằng cách thu vào băng và thử nghe lại xem có ổn không. Kết quả bao giờ cũng tệ, nên anh chưa bao giờ tỏ tình được với em. Chưa bao giờ nói với em rằng anh yêu em. Chưa bao giờ!!! Nhưng nếu cho anh một tấm vé về lại ngày xưa ấy. Anh sẽ hát Hello cho em nghe. Tất nhiên bây giờ giọng anh không tệ như xưa. Nhưng thời gian thì đâu có trở lại em nhỉ?

…..
I can see it in your eyes
I can see it in your smile
You’re all I’ve ever wanted, (and) my arms are open wide
‘Cause you know just what to say
And you know just what to do
And I want to tell you so much, I love you …
I long to see the sunlight in your hair
And tell you time and time again how much I care
Sometimes I feel my heart will overflow
Hello, I’ve just got to let you know
……….

Thời điểm đó, anh không thể gọi tình cảm đó là yêu được. Chỉ là anh thích em cười, anh thích nhìn thấy khuôn mặt em và được hàng ngày đi học muộn với em. Những điều trẻ con đấy nếu tỏ tình ra em sẽ cười anh thối mũi, thế nên ngoài việc chỉ rủ em đi ăn chè, ăn kem, anh không bao giờ dám hé miệng về mấy cái này. Nếu không em sẽ cho anh nghe ngay “Goodbye” của Air Supply luôn.

Mối tình đầu P.2

Phần 1

Trong suốt thời gian đi học phổ thông, người con gái duy nhất anh rung động là em. Em cũng biết điều đấy. Nhưng chưa bao giờ em trả lời anh. Có chăng chỉ là ánh mắt và những nụ cười gượng gạo mỗi lần thấy anh.

Phổ thông em theo học trường chuyên, em là tâm điểm cho sự giỏi giang và xinh đẹp. Anh vẫn lếch thếch hàng ngày lo rong chơi. Anh yêu em như tình yêu của một thằng khờ dành cho công chúa trong tủ kính.
Cụm từ “công chúa trong tủ kính” anh viết trong một lá thư gửi em trở thành đề tài xôn xao cái lớp học ít con trai mà toàn gái của cái trưởng thổ tả đấy. Để cứ mỗi khi thấy anh là chúng nó cười rầm rầm và nói “công chúa tủ kính”. Anh ghét trường đầy, gái trường đấy, trừ em – tất nhiên.

Những năm tháng tuổi thơ cứ thế trôi nhẹ nhàng, bình lặng như thành phố cũ kĩ này. Dù ai cũng biết anh thích em, nhưng anh không đủ can đảm để làm điều ấy.

Sau này, khi có thời gian để nghĩ lại những giây phút đó. Anh thấy hối tiếc những năm tháng học trò đã bỏ lỡ. Anh đã bỏ lỡ nhiều mùa hoa phượng nở, anh đã bỏ lại sau lưng bằng lăng tím, hàng liễu bên hồ và bỏ qua những cơ hội gần em hơn.

Tình yêu quả thật là sức mạnh tuyệt đối của con người. Người ta sẵn sàng sống hay chết chỉ vì một lời nói. Chả ai nghĩ thằng lấc cấc như anh lại thi được Đại Học. Việc anh làm khó như đường lên đỉnh Olimpia. Vậy mà anh đã làm được, dù không được 10 điểm nhưng 7.5 vẫn là tốt đúng không em? Anh đã thực hiện được lời hứa, và lời rao hẹn của em. “Sau khi vào ĐH mới tính”. Anh không hiểu anh đã làm như nào để đang là học sinh yếu trở thành học sinh khá. Anh làm thế nào để lấp đầy những kiến thức anh đã bỏ qua để vui với game, vui với sở thích trốn học đi lang thang?

Anh còn giữ cuốn nhật kí hồi học lớp 12, anh đếm từng ngày để được vào ĐH, những quyết tâm, những hi vọng anh đã dồn vào đấy. Anh thi ĐH không chỉ để làm kĩ sư, anh còn mong được yêu em. Anh chả thực hiện được dù 1 mục tiêu đó trong cuộc đời. Điều đó làm anh đã rất chênh vênh khi xa nhà lên HN học.

Cuộc sống mới, những điều thất bại khi khởi đầu làm anh quên em trong suốt một thời gian dài. Anh đã không trở thành một kĩ sư tương lai mà trở thành cử nhân. Nửa ước mơ cuộc đời của anh đã không thực hiện được, nhưng tại sao anh lại quên mất em? Anh cũng không biết, và không hiểu được?

Đáng lý ra anh nên tự hào, đến gặp em và nói rằng “Baby, i just do it…” nhưng con người nhát như cáy như anh lại sợ. Em đã cho anh cơ hội, còn anh tự tay ném cơ hội đi. Ném cơ hội như buổi tối anh gặp lại em tại sinh nhật bạn anh. Anh đã từ chối ngồi lại với em, đi về cùng em mà lại đi về một mình. Anh quay đi mà vẫn thấy ánh mắt của em đằng sau lưng anh. Ánh mắt của em khi đó rất buồn và ngạc nhiên. Anh còn ngạc nhiên nữa là em đã đi hàng chục km không phải chỉ đến dự sinh nhật, mà em biết anh sẽ ở đấy.

Em nói em đã có thời gian dài sống trong cô đơn và buồn tủi. Em thèm có một người bạn. Em cần có anh, nhưng đợi anh mãi, đợi anh đến khi trái tim của em vô cảm. Em quên anh từ ngày ấy, em đã quên tất cả những tình cảm học trò, những kỉ niệm vui. Đối với anh, ngoài tình cảm bạn bè và một chút niềm tin, anh vẫn là thằng nhóc lấc cấc sống hời hợt.

Anh và em tuy không gặp nhau nhưng sống trong chung một tâm trạng. Một sự chờ đợi và hi vọng, nhưng anh là con trai mà không chủ động. Làm sao anh lại không làm điều đó? Sao anh không tới gặp em dù chỉ một lần? Sao anh không bao giờ gọi điện cho em? Sao anh chưa bao giờ vì em dù một lần?

Tất cả là do anh. Anh đã như điên khi đọc email em gửi cho anh, những điều em viết như những mũi dao cứa vào tim anh. Những bài hát tuổi thơ lại hiện như in trong đầu anh.

Yesterday, all my troubles seemed so far away
Now it looks as thought they’re here to stay
Oh I believe in yesterday
Suddenly, I’m not half the man I used to be
There’s a shadow hanging over me
Oh yesterday, came suddenly
Why she, had to go
I don’t know she wouldn’t say
I said, something wrong
Now I long for yesterday
…..

Đến tận thời gian đó, anh mới hiểu rõ ý nghĩa của bài hát này. Anh đã không là một thằng đàn ông tốt. Một thằng đàn ông tự đánh mất cơ hội tốt…gần nhất cuộc đời mình.

Anh đã suy sụp một thời gian dài, anh đã gục ngã trước khi em từ chối cho anh 1 cơ hội nữa. Đúng rồi, cơ hội làm sao có lại. Nếu có cơ hội, sao anh không cho em cơ hội?

Giờ đây, em đã có chồng, một đứa con xinh xắn hệt như em. Đôi môi trái tim cùng đôi mắt chả lẫn đi đâu được. Em hạnh phúc với mái ấm của mình, anh cũng vui cho em. Niềm vui giờ đây không phải là tình yêu nữa mà là tình cảm của bạn bè. Những lần nghe em tâm sự về gia đình, về cuộc sống.

Trong anh, tình yêu dành cho em đã phai nhạt rất nhiều. Nhưng một lúc nào đó, trên dòng đời vội vã anh lại gặp những bóng áo trắng. Và anh vẫn giữ hình ảnh của em trong tim. Một hình ảnh của một mối tình đầu không thành.

Chúc em mãi hạnh phúc.

Sài Gòn, mùa nắng 2009

Cô gái và thanh socola

Sáng sớm. Trên chiếc xe taxi chật chội của VN-Airline, tôi ngồi rúm ró. Đây là trạng thái không bình thường vì bản thân cũng khá to, béo.
Hà Nội sớm mùa thu thật đẹp. Có lẽ những gì đẹp nhất tôi đã mang theo vào ký ức, và để đôi khi tôi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp ban mai chiều tà của xứ Hà Thành. Mỗi lần như thế, tôi lại muốn đánh đổi để làm lại tất cả, nhưng khi tỉnh giấc là lúc tôi biết mình còn nhiều mục tiêu ở trước mắt.
“Anh có yêu cầu gì thêm không?” – Cô bé tiếp viên hỏi?
“Yêu cầu thêm là gì hả em?”
vietnam-airline[1]“Yêu cầu về chỗ ngồi chẳng hạn”
“Cho anh ngồi cạnh phi công được không?”
“Anh này ngộ quá, em xếp anh ngồi cửa sổ nhé” – Lần đầu tiên tôi được offer vị trí ở sân bay Nội Bài. Chả biết có phải tại cái mặt đêm qua hát hò, rượu chè cả đêm nên còn ngơ ngơ không.
“Ừ, xếp anh ngồi cạnh cô nào xinh xinh em nhé, em chẳng hạn”
“Em mà bay được em cũng ngồi ngay. Anh Đạt, số của anh là…anh ra phòng chờ, cửa vào máy bay số…”
“Okies, cảm ơn em”
Tôi quay sang bàn bên cạnh. Một cô bé mặc váy, đeo kính cận khá dày, hơi quen, giống một người bạn của bạn. Tôi nhìn khoảng 10 giây, nhưng hình như cô bé này (hoặc cận) hoặc không quen tôi thật.
“Có phải L đi chuyến 747 hôm nay vào SG không? Mình gặp người giống L lắm”
“Không phải đâu, L còn đang ở Hà Nội. Chắc đợt tới mới vào cơ”
“Vậy à, ok, see u soon”
Một sự nhầm lẫn đáng tiếc?
Phòng chờ Nội Bài cũng khá rộng rãi. Xét với Tân Sơn Nhất nội địa cũng tương đương. Tôi chọn chỗ ngồi ưng ý để xem lên màn hình TV. Giá cổ phiếu lên xuống, các công ty chứng khoán lao đao – một chút lặng, đã có lúc tôi cũng lao xao trước những tin tầm phào kiểu vậy. Nhưng trải qua nửa năm vật lộn, giờ tôi cũng quen với kiểu “Chứng khoán về đâu”. Nhưng sướng một đời ta bằng ba đời nó, công việc và sự nghiệp của tôi vẫn tạm ổn. Tạm ổn tức là tịnh tiến từ từ. Tôi tự đặt mình thành anh Tư (Tư tà tà).
“Ở đây có ai ngồi chưa anh?”
“Ơ, chưa em ạ. Em cứ ngồi đi”
“Nhưng mà cặp anh”
“Em cứ ngồi sang ghế bên” – Đôi khi tôi cũng kiêu.
“Cảm ơn anh”
“Ừ”
Cô gái đeo kính lôi trong bóp ra cuốn sách tiếng anh, hình như là “Fundamental of Managementt” và một thanh socola.
Bình thường tôi ít khi để ý đến người khác. Vì tính tôi không hay tọc mạch, nói thẳng là sống hơi cá nhân. Nhưng một người thích đọc sách T.A, lại cầm thanh socola cắn từ từ thế kia cùng với cặp kính cận thông minh khó làm một thằng đàn ông không để ý.
“Em làm về quản trị à?”
“Vâng, em đang học việc thôi. Anh cũng làm về ngành này”
“Không, anh làm quét rác thôi.”
“Anh cứ đùa, em đoán anh làm manager cho một công ty”
“Em nhìn nhầm người rồi, sao anh lại có thể làm quản lý được chứ? Đến quản cái thân anh còn chưa xong”
“Hi hi, vậy anh làm ở đâu?”
“Ngành mà ai ở ngoài cũng thích vào, còn người ở trong thì chả ra nổi”
“Thầy giáo hả anh?”
“Gần như thế, mà thôi, em vào công tác à”
“Vâng”
“Anh thấy em chăm đọc sách quá, nhưng ăn socola thì không tốt”
“Không tốt như nào”
“Với con gái chưa có chồng”
“Anh cứ đùa dai”
“Ăn socola dễ béo và mọc mụn, gái chưa chồng thì rất kị”
“Vậy là em có rồi?” – Cô gái hơi nhăn mày.
“Anh nghĩ là chưa, nhưng sắp cần”
“Hi hi”
Lúc đấy phát thanh viên trên loa eo éo “Mời quý khách đi chuyến bay số 213 khởi hành ngày….lên máy bay”.
“Thôi anh lên đây” Tôi ghét con gái lề mề, mà cô bé kia thì còn vướng víu cả đống đồ với lại có vẻ thích đi cuối.
“Chào anh”
Lần đầu tiên được ngồi của sổ, hai cái luôn nhưng chỉ toàn là mây trắng. Với lại tôi cũng chỉ ngủ, vì đêm rồi không ngủ mà chơi với thằng em. Giờ ngày ngày mai nó cũng lên máy bay để tới viên ngọc của Trung Đông.
Sự uể oải là bản tính đáng ghét nhất của tôi. Nếu đang ngái ngủ thì chả bao giờ tôi quan tâm tới điều khác.
“Anh về đâu?” – Cô bé đeo kính và thanh sô cô la xuất hiện.
“Anh về quận 1″
“Ơ, em cũng về quận 1″
“Ừ vậy à…..” (Ngáp ngủ)
“Em có xe rồi, anh có đi với em không?”
“À ừ….” (Ngáp tiếp)
“Thôi em đi nhé” – Thanh sô cô la như nhão nhoét
“Ừ..” (Vẫn chưa tỉnh ngủ). Ơ mà tự nhiên tôi thấy hụt hẫng, chưa biết tên, chưa xin số. Chỉ nhớ mặt và cuốn sách. Sài Gòn đông thế này, dễ gì gặp lại.
Tôi đứng như phỗng khi chuyến taxi đấy đi dần qua sảnh và mất hút sau cái nắng đậm đà của Sài Gòn.
Thanh socola, nếu vô tình anh gặp em ở đâu đó. Mà chắc điều đó chả xảy ra. Anh sẽ xin số của em. Mà thực ra ở đất SG, những cô gái VP kính cận thích ăn sô cô la cũng không thiếu.
Cũng như một liệu pháp tinh thần của đám con trai là cafe và nhậu, con gái thíc ăn sô cô la để chứng tỏ mình cũng hấp dẫn và đầy đam mê.
Chào em, cô gái của chuyến bay 213

Sài Gòn, cuối mùa mưa 2008

Bắt đầu học ngại ngữ…

Tính iem hay ngại, xấu hổ và lười như  hủi nên cái món ngại ngữ này em học từ 15 năm rồi mà vẫn dậm chân tại chỗ. Dậm chân tức là 15 năm nay chưa bao giờ viết được thư tỏ tình với em nào bằng tiếng Anh. Rất là buồn…

Tuần rồi sau một thời gian suy nghĩ em đã kiếm sư phụ để tầm sư học đạo. Sư phụ này người Sing nói tiếng Việt chuẩn như em vẫn thường tán gái.

Sư phụ em dạy em nhiều lắm. Nhưng bài đầu tiên là tập hát. May mà em có chất giọng cũng ổn, hát hơi bị hay… nên em áp dụng ngay 1 phát.

Các bạn thưởng thức nhé :)

DatEric.com …welcome to my site :)

Thế là qua bao ngày thầm nhớ trộm yêu mình đã làm xong được cái website cá nhân.

Website của mình sẽ có 2 mục tiêu chính

1. Đăng những bài viết, nhận định về kinh doanh và cuộc sống.

2. Nhật ký cá nhân.

Tất cả những gì mình viết ra chỉ mang tính chất tham khảo, và không chịu trách nhiệm về nội dung cũng như các vấn đề liên quan về chính trị, tôn giáo.

Những bài viết nếu được đăng tải lại thì mong các bạn ghi dùm dòng “Đạt Eric” nhé.

Tks.

Đạt Eric

Home

Another summer day
Has come and gone away
In Paris and Rome
But I wanna go home
Mmmmmmmm

May be surrounded by
A million people I
Still feel all alone
I just wanna go home
Oh, I miss you, you know

And I’ve been keeping all the letters that I wrote to you
Each one a line or two
“I’m fine baby, how are you?”
Well I would send them but I know that it’s just not enough
My words were cold and flat
And you deserve more than that

Another aeroplane
Another sunny place
I’m lucky, I know
But I wanna go home
Mmmm, I’ve got to go home

Let me go home
I’m just too far from where you are
I wanna come home

And I feel just like I’m living someone else’s life
It’s like I just stepped outside
When everything was going right
And I know just why you could not
Come along with me
‘Cause this was not your dream
But you always believed in me

Another winter day has come
And gone away
In even Paris and Rome
And I wanna go home
Let me go home

And I’m surrounded by
A million people I
Still feel all alone
Oh, let me go home
Oh, I miss you, you know

Let me go home
I’ve had my run
Baby, I’m done
I gotta go home
Let me go home
It will all be all right
I’ll be home tonight
I’m coming back home

Ước mơ trong đời ….

Hôm nay lang thang blog các em tuổi teen xem mấy video hay phết. Tự nhiên lại nhớ hồi xưa chuyên làm video để tán gái, lại còn thơ thẩn, nhạc nhẽo nữa chứ.

Số mình số dại gái. Có cái gì hay cũng cố bày ra để lấy lòng gái. Cuối cùng toàn cốc mò cò xơi. Nhục không phím nào tả xiết.

Mai là 8/3, rút kinh nghiệm không tặng hoa, không tặng quà. Có thân anh đây, có dùng thì dùng không đành để đấy.

Chúc mừng ngày phụ nữ Việt Nam. Gái nào chưa phải Phụ Nữ thì liên hệ với anh gấp. Nhân ngày 8/3 anh sẽ hóa thân cho thành phụ nữ.

Híc

Bạn có thích làm phụ nữ không?
Không, em bị pd

3

Có em có em…còn nguyên…tem

0

Mấy giờ rồi còn lắm chuyện. Dở hơi

2


Sign in to vote

Đọc

Đọc làm sao cho hết giờ.

Oác oác