Một nửa con người

Trong thang máy chung cư, buổi chiều chếnh choáng vì cả ngày làm việc.

“Anh ở lầu mấy?” – Cô gái đứng bên cạnh tôi hỏi.
“Anh ở lầu 8″
“Ồ, hay vậy ta. Em cũng ở lầu 7 nè” – Giọng nhí nhảnh của con gái Sài Ghềnh.

Dung kéo tôi về qua tận phòng rồi chỉ

“Đây là nhà em”

“Anh biết rồi” – Trong bụng tôi nghĩ sao mình lại đỏ thế? Ngày nào chả thấy cô bé này, biết bao lần định bỏ cái tính tự ti của zai Bắc để làm quen. Ai dè gái SG lại bạo thế.

Ở cái đất nắng gió này, cái gì cũng được tính bằng tiền kể cả tình cảm. Nhưng định nghĩa đó không phải cái nào cũng đúng. Một nửa con người của tôi vẫn luôn nhủ thế.

“Nhớ tối nhắn tin cho em anh nhé” “Anh ơi tối nay qua chơi với em”…là những tin nhắn, những off-life Yahoo, SMS tôi nhận hàng ngày. Như một lời mời, như một lời chào hàng của những cô gái với một thằng thanh niên ở một mình xa nhà như tôi. Đôi khi trong cơn say, tôi cũng xiêu lòng. Nhưng may, một nửa con người giữ tôi về nhà khật khưỡng nhưng an toàn để mai nhận thêm một đống tin nhắn trách móc.

“Sáng mai đi chạy nha anh” – Lời mời hấp dẫn nhất và ngọt ngào nhất từ ngày vào Sài Gòn tôi nhận được. Người tôi cũng ì ạch lắm rồi khi tăng một mạch 10 kg không ngừng.

5 giờ sáng, tôi để đồng hồ reo ầm ĩ. Như cái máy dậy đánh răng, cạo râu(?) xỏ đôi dày mua từ ngày vào đến giờ để đi…chạy.

Sài Gòn mát lạnh như lon cô ca mới mang ra từ tủ lạnh. Và tất nhiên nhân vật chạy cùng tôi cũng thế. Cái nắng ban mai của Sài Gòn làm tôi nhớ lại những kỉ niệm của thành phố quê hương gần 10 năm.

Sau một vài tháng, với liệu pháp trị liệu mới. Tôi đã thon thả hơn. Những tin nhắn lạ thưa thớt dần.

Thay vào những bữa bia là café, là shopping. Little Sài Gòn!!

“Anh là người như nào?”

“Anh hay đùa, thi thoảng hay nghễnh ngãng”

“Em yêu anh”

“Cái gì?”

“Thử thính giác thôi”

“May quá”

“Cái gì?”

“Anh đùa thử xem sao”

1282371479_247260ce02_o[1]

Đêm Sài Gòn bắt đầu từ 11 giờ tới sáng sớm. Hôm nay mưa nên anh em nhậu vỉa hè.

“Em zai, mày lặn lâu quá”

“Đâu, dạo này bận việc”

“Tập thể dục sáng trưa chiều tối à?”

“Thôi uống đi”

Sáng sớm về check mail. Việc cũng không nhiều, nhưng tôi thấy uể oải. Tự nhiên lại thích về Bắc.

“Anh về nhớ mang quà vào cho em nha!”

“Sấu dầm, cốm và anh”

“Hai thứ đầu thôi ”

Một nửa con người của tôi về Hà Nội, chả mang theo được thứ gì. Đã mấy mùa đi qua, họ vẫn thế. Tôi vẫn vậy. Một nửa con người tôi mãi chả khá lên được, vẫn cứ ẩm ẩm ương ương. Sài Gòn sắp hết mùa mưa, trời sẽ tạnh ráo và bao giờ tôi lại thấy được bốn mùa trong ngày?

5 comments

  1. Kiddie says:

    xuân thế? chú sợ thì để anh big grin

  2. Mekycuto says:

    Đéo hiểu sao tao thích bài này mày viết thế!

  3. Thuy Tu says:

    Đây là lần đầu tiên tớ com cho cậu, và lần dầu tiên tớ đọc entry của cậu và tớ tìm thấy 1 cái gì đó trong con người…!!!

  4. Hà Nội là thế
    Sài Gòn là vậy…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>