Mỗi năm, lễ Vu Lan diễn ra một lần để những người con tưởng nhớ lại cha mẹ đã mất – Rắm tháng 7. Cúng “Cô Hồn” diễn ra quanh năm, người kinh doanh cúng to nhất sau lễ Vu Lan đúng 1 ngày*.
Sài Gòn nhiều tuần nay trời cũng lạnh như cái rét đầu đông. Sáng mở mắt dậy mặt trời lấp ló, vậy mà giữa trưa đã mưa tầm tã tới đêm.
Sớm thứ bảy tuần rồi của tôi cũng thế. Sau một đêm uống tương đối chén, mười hai giờ tôi mới xong thủ tục để ra khỏi nhà. Chưa bước đến đường trời đã mưa. Mưa SG là thế, sẽ nhẹ nhàng từng hạt rồi bất chợt ở đâu ào đến. Tôi ướt như con chuột nép vào mái hiên một nhà bên đường, cạnh là tiệm hớt tóc.
Hớt tóc ở trung tâm SG là kiểu hớt tóc thì ít mà rít thì nhiều. Các em gái thường mặc zip ngắn cũn cỡn để tiếp khách.
Mâm quả cũng được để đầu nhà. Hương thắp nghi ngút. Các gái vẫn ngồi ghếch chân.
Cách tôi không xa là hai đứa trẻ con nép mình. Bên kia đường nhác thấy một anh trung niên ăn mặc rách nát với chiếc xe đạp cà tàng như ở HN.
Trời ngớt mưa, nhang cũng đã tàn.
Một em váy ngắn hạ bớt chân xuống, theo dáng mặc thì là má mì. Bàn tay thỗn thện ôm lấy mâm quả.
Keng keng, những đồng xu 5.000 rơi cùng với cam, táo, ổi và bỏng ngô.
Hai cái bóng thoáng qua người tôi, thằng lớn thằng bé lao tới nhặt những đồng tiền tung tóe rơi trên lòng đường. Một chiếc Camry phải phanh gấp vì có một đồng xu và trái cam chạy quá tầm tay.
“Đụ má mày” – Trong chiếc xe văng ra, rít rồi lại đi.
“Đụ má mày, thằng già mày định làm gì đấy?” một thằng nhóc con hất hàm hỏi. Anh trung niên tay cầm quả cam xanh, đầu vỏ hơi ủng vì ngấm nước không nói.
“Đụ má hai thằng kia” Một nhóm khác chạy tới, tay cầm theo gạch. Khoảng 5 thằng, thằng lớn chắc tầm 25 tuổi, thằng bé nhất độ 5 tuổi.
Hai thằng nhóc bỏ chạy, nhưng phía bên này cũng có 4-5 thằng cầm gạch đợi trước**
Keng, những đồng xu lại rơi. Cạch, mấy viên gạch được ném xuống. Nhóm mới đến thu đủ khoảng hai chục ngàn tiền xu.
Bên này đường anh trung niên tay vẫn cầm quả cam, đứng yên. Đối diện bên kia đường má mì đã trở lại vị trí, chân ghếch chân và mắt nhướng lên xem. Chuyện quá quen.
Cô hồn đã được ăn no, giờ là miếng ăn của những kẻ cô hồn tóc đen!!
Tối bật máy lên, đọc thấy tin từ năm nào…hai thằng tranh nhau ăn hôi của cô hồn rồi đập nhau. Một thằng chấn thương sọ não, một thằng vào tù.
Chiều từ đường Hai Bà Trưng về, lại thấy hai thằng nhóc kia. Phương tiện mới là xe đạp. Người ta còn chưa kịp đặt ra đường đã bị chúng hất tung để lấy tiền và phóng đi thật nhanh.
Giờ tôi có khái niệm mới về “cúng cô hồn”
* Theo wikipedia
** Góc TĐ và 1 đường nào đó. Anh nào thích thì đi tìm hiểu.
Sài Gòn
Mùa mưa 2008

Hờ hờ, mùa mưa công nhận là đáng ghét.cho chị lại số phone đi .hum nào alo cafe em dzai oi
Có một số chi tiết được phóng đại. Mình thế tôi nhưng cũng to, lại mặc toàn quần áo đẹp. Chắc là chuột chù
Gái ở khu đấy không những cắt tóc mà còn…
Còn các sự kiện khác vẫn chuẩn
bài này khá hay! Tớ chú ý vào những cô hồn tóc đen, ko quan tâm đến gái cắt tóc. Thực và sinh động…
Hay !