Archive for 07/12/2007

Truyền thông thời chứng khoán

Truyền thông bùng nổ

Công ty A tăng vốn, công ty B chuẩn bị IPO, công ty C hợp tác chiến lược với tập đoàn D –tập đoàn hàng đầu thế giới trong lĩnh vực… Những thông tin này bạn đọc được hàng ngày trên các tờ báo, các trang tin điện tử thậm chí ở bất kỳ đâu có nói về chứng khoán.

Đúng là chứng khoán đã đi vào đời sống của rất nhiều người Việt Nam, họ có thể hàng ngày, hàng giờ nói chuyện chứng khoán, giá cổ phiếu, từ nói chuyện phiếm đến rỉ tai nhau những thông tin chưa tồn tại trên thị trường. Chưa xét đến độ đúng sai, nhưng đó là quảng cáo truyền miệng, và khi người dân tự có ý thức đi tìm thông tin, ý thức rủ rỉ nhau thì thương hiệu doanh nghiệp cũng tự lên. Khi đọc, xem, nghe trên các phương tiện truyền thông, chúng ta chủ động tiếp nhận thông tin tới não bộ – nơi có các bộ lọc khác giám sát, từ đó thông tin ở mức độ chính xác nhất có thể.

Trao đổi với một số nhà đầu tư trên sàn, tôi nhận được câu trả lời thật thú vị: hỏi “Vì sao em mua cổ phiếu FPT?” – trả lời “Vì em thấy ở đâu cũng có biển hiệu, chắc chắn doanh nghiệp làm ăn tốt lắm”; hỏi “Tại sao em mua cổ phiếu ngân hàng?” – trả lời “Vì dạo này em thấy ở đâu cũng có ngân hàng, em cứ mua theo bạn bè khuyên thôi” . Rõ ràng không phải chuyện vui, thương hiệu và hình ảnh doanh nghiệp đang đóng góp giá trị cho doanh nghiệp bằng việc làm tăng sự nhận biết, tăng giá cổ phiếu dù qua việc định giá tài sản vô hình theo chuẩn mực quốc tế, hay theo cảm nhận hình ảnh đơn sơ của nhà đầu tư đã bộc lộ ở trên.

Truyền thông của doanh nghiệp phần nào đã tác động tích cực đến thị trường, thương hiệu của mình. Đáng tiếc, sau khi có những cảm nhận đơn sơ đó, những nhà đầu tư cá thể (90% nhà đầu tư trên thị trường) lại gặp phải nhiều rào cản trên con đường tìm kiếm thông. Quá ít và một chiều, mô tả mà thiếu giải thích, nhiều nguồn và thường xuyên “đá” nhau. Đó là những đặc điểm dễ nhận dạng của thông tin mà chúng ta đang hàng ngày tiêu hóa. Một nhà đầu tư phát biểu: “Nếu chỉ đọc những tin về công bố kết quả kinh doanh, tôi nghĩ có thể tưởng tượng ngay đến một nền kinh tế, nơi mà doanh nghiệp nào cũng có mức lợi nhuận cực kỳ dễ dàng và cao”. Trái ngược với sự náo nhiệt của thị trường chứng khoán, rất nhiều sinh viên học chuyên ngành kinh tế đang băn khoăn khi nghiên cứu doanh nghiệp. Các em có trao đổi: “ Chúng em tìm kết quả kinh doanh của doanh nghiệp rất dễ, báo cáo nào cũng có, nhưng khi tìm các tài liệu về kế hoạch kinh doanh, chiến lược phát triển thì kết quả rất ít. Sắp đến đợt nộp báo cáo rồi mà chỉ có số liệu thế này em biết phân tích làm sao? Em cũng không hiểu được nếu thiếu những tài liệu kia thì doanh nghiệp làm sao có những kết quả kinh doanh tốt, cổ đông, nhà đầu tư có thể đánh giá được doanh nghiệp và cổ phiếu?”


Hóa ra còn tồn tại những vấn đề

Đến lúc này tôi mới giật mình nhìn lại, vậy bấy lâu nay tôi đang quan sát gì trên thị trường? Nếu không có những ý kiến ở trên chắc hàng ngày tôi vẫn xem báo cáo thị trường, những bản cáo bạch, nhứng đoạn quảng cáo giới thiệu về doanh nghiệp mà quên mất doanh nghiệp đang kinh doanh như thế nào? Đang làm gì với những số liệu ở trên? Chúng ta ngày ngày quay trong biết bao chỉ số, bao nhiêu thước đo từ các bảng giá trong khi doanh nghiệp làm ăn ra sao không ai có điều kiện tiếp xúc thực tế. Những hiện tượng "làm giá", "giao dịch nội gián"…. cũng xuất phát từ việc một số ít người có được thông tin còn phần đông không có điều kiện tiếp xúc với nó. Những điều này này có thể đưa đến những tai nạn trong truyền thông mà thời gian gần đây biết bao nhiêu sự kiện khiến nhà đầu tư bất bình.

Một nhà đầu tư chia sẻ: “Có một công thức trên thị trường : Chỉ cần một thương hiệu vừa đủ đến tai nhà đầu tư + Một bản cáo bạch đẹp + Những hoạt động truyền thông bình thường như ở trên = Giá cổ phiếu sẽ lên, doanh nghiệp sẽ có lợi. Còn chúng tôi, những nhà đầu tư gần như mù tịt với thông tin, tra khắp các loại tin cũng không hiểu họ làm thế nào để đem lại lợi nhuận cho chúng tôi.” Anh ta còn cho biết “Trên danh nghĩa tôi cũng là chủ công ty vì tôi sở hữu cổ phần, nhưng khi đi họp tôi cũng không thấy họ nhắc nhiều về việc phát triển doanh nghiệp mà chỉ tập trung vào những số liệu đã công bố, những kế hoạch tách, gộp, chia chác lợi nhuận, nhiều lần tôi có thắc mắc nhưng họ cho biết những tài liệu đó là bí mật của công ty không thể dễ dàng đem ra ngoài được.”

Thực tế này mang đến một cảm nhận có phần hơi tiêu cực: "các doanh nghiệp chỉ có trách nhiệm công bố các thông tin theo luật định, các thông tin mà nhà đầu tư thích chứ không có ý định công bố các tin tức liên quan đến quá trình hoạt động của doanh nghiệp".

Nhưng cần nhớ rằng truyền thông trong kinh doanh không phải là việc đáp ứng đúng mà là đáp ứng đủ thông tin. Doanh nghiệp công bố các báo cáo theo luật định là chính xác, nhưng bên cạnh đó những thông tin về hoạt động của doanh nghiệp, các định hướng phát triển, những thành tích, thất bại lại thu hút được sự tham gia của công chúng. Nhà đầu tư ban đầu sẽ cần những báo cáo tài chính, những bản cáo bạch để quyết định đầu tư, nhưng khi họ đã sở hữu một phần công ty, họ cũng muốn biết tài sản của mình có được dùng vào đúng mục đích, có đúng định hướng của mình khi đầu tư không. Bản thân họ khi đầu tư cũng phải kiểm soát các hoạt động đầu tư của mình, từ việc chọn, mua cổ phiếu đến kết quả đầu tư. Doanh nghiệp sở hữu vốn của nhà đầu tư, trong một quá trình dài nhà đầu tư không thể biết doanh nghiệp có hoạt động tốt, có sử dụng hiệu quả những đồng vốn của họ không. Rõ ràng nhà đầu tư mới là những người băn khoăn và lo lắng nhất về tài sản của mình. Sự hạn chế thông tin, truyền thông chậm chạp có thể dẫn đến những tình trạng tư lợi về thông tin mà chúng ta thường gọi tên là “tin nội bộ”, “giao dịch nội gián”….tình trạng này xảy đến khi có một vài cá nhân có được những thông tin mà phần đông còn lại không có và sử dụng thông tin này để tư lợi cho cá nhân.

Nhìn sang doanh nghiệp nước ngoài, họ có thể là những tập đoàn lâu đời như Ford hay những tập đoàn trẻ tuổi như Google. Nhưng khi nhắc tới họ, chúng ta đều biết tường tận từng giai đoạn phát tri
ển, những thành công, thất bại và bài học kinh nghiệm thậm chí là những chiến lược của họ trong từng giai đoạn. Nhưng với các doanh nghiệp trong nước, những thông tin về lịch sử, những định hướng phát triển, các thành công (nhiều) – thất bại (có lẽ là rất ít) thì chỉ thoáng qua vài dòng giới thiệu sơ sài. Trong khi chi phí quảng bá, tạo dựng thương hiệu đang ngày càng phình to trong bảng kế hoạch chi phí hàng năm. Doanh nghiệp đã "cố" nhưng nhà đầu tư vẫn băn khoăn khi tìm kiếm những thông tin hữu ích cho mình. Không chỉ có những nhà đầu tư trong nước mà cả những nhà đầu tư nước ngoài đang băn khoăn về thông tin doanh nghiệp. Thiết nghĩ nếu doanh nghiệp nghĩ thoáng hơn với công tác truyền thông, thay vì chỉ cung cấp những gì bắt buộc, họ cung cấp cho nhà đầu tư những chiến lược, những kế hoạch hoạt động hết sức công minh. Chính lúc này doanh nghiệp đã tạo cho mình những hoạt động truyền thông hiệu quả.

Bài đã đăng trên Đầu Tư Chứng Khoán

Tự sự

Tự sự của kẻ không thích đi làm

Sáng ngủ dậy, một buổi sáng mùa đông nắng đẹp và trời trong xanh. Ngước nhìn khoảng trời ngoài cửa sổ, tôi giật mình vì sự thay đổi của thời tiết và không gian. Sau khi hoàn thành những công việc cá nhân và thu dọn đồ đạc vào cặp, tôi rảo bước xuống nhà lên xe và tới chỗ làm. Một văn phòng không quá xa chỗ tôi làm nhưng bước chân tôi trĩu nặng khi thấy khung cảnh xung quanh mình quá đẹp.

“Sáng sớm đến văn phòng đến tối muộn mới về là bệnh thường xuyên của nhân viên văn phòng”, đó là câu nói cửa miệng và cũng luôn nhận được những lời gật đầu của nhiều người nhất. Những thời khắc đẹp nhất trong ngày với họ là những lúc miệt mài với máy tính, những con số hoặc kết quả kinh doanh.

Những thời khắc đẹp nhất của cuộc sống trong ngày không phải ai cũng có được hoặc không thể được chiêm ngưỡng. Một giây phút ngắm nhìn bầu trời trong xanh xa xa cuối chân trời ở cánh đồng chiêm trũng, là giây phút đắm mình nhìn ngắm dòng người qua lại trong quán cafe để thấy mình đang ì lại với cuộc sống, ngồi một chỗ mà chưa bao giờ cảm nhận được cuộc sống đang diễn ra.

Tất nhiên ai sinh ra rồi cũng phải đi làm, ai đi làm cũng phải tuân thủ nội quy để có được thu nhập. Ai cũng cần tiền (kinh doanh) để tồn tại với cuộc sống, tôi cũng không nằm ngoài quy luật đó. Nhưng bản tính là con người thích lang thang và sống cảm xúc nên tôi không chịu bó buộc, làm sao tôi để lỡ được ngày trong xanh đẹp ở bên ngoài để ngồi lỳ tại một góc văn phòng. Tôi muốn làm “doanh nhân”, đúng tôi vẫn muốn làm doanh nhân dù tôi đang làm một công việc bình thường, tôi muốn giàu nhưng tôi không muốn mình thành con người vô cảm ngồi bên máy tính mà để lỡ những cơ hội bên ngoài cuộc sống. Với bản tính của mình, tôi thấy mình khó đi làm thuê vì chả có ông chủ nào muốn có nhân viên như tôi cả.

Công việc mong muốn của tôi là gì?

Tôi có thể làm việc từ 10h tối đến 3h sáng, đều đặn các ngày trong tuần và từ 11h-3h chiều, và khoảng 2 tiếng nữa tùy thời gian trong ngày không bắt buộc. Một cách làm việc chả giống ai, chả giống cách sinh hoạt của những người khác, và tôi cũng không trông mong người ta trả quá nhiều cho công việc như vậy. Tôi nhận làm part-time cho nhiều doanh nghiệp, cá nhân, bất cứ việc nào tôi có thể làm để tồn tại và tiếp tục được tự do.

Tôi làm việc vẫn như cũ, nhưng những giây phút ban mai tôi có thể chạy xe lòng vòng và kiếm một quán cafe wifi để làm một vài việc, tuy chỉ là những việc bình thường nhưng tôi lại thấy thích thú. Thời gian rảnh rỗi tôi có thể đọc và nghiên cứu thêm cuộc sống, làm phong phú bản thân và hỗ trợ cho những dự tính tương lai.

Nhiều người than phiền, la ó vì tôi và bản tính của tôi, cách mà tôi thể hiện với mọi người, công việc và cuộc sống. Tôi cũng biết, nhưng chả biết như nào cho hợp lý, bản tính con người thì mãi mãi là bản tính con người. Có người yêu thì có người ghét, tôi chả thể ôm đồm bắt mọi người yêu quý mình được.

Việc tôi mong muốn giờ là chính mình, sống và làm việc tự do, quyết định được cuộc sống và tương lai của mình. Tôi có thể lên một con tàu mới hoặc tự mình chèo chiếc thuyền nan chạy ra sông ra biển. Dù cho khoảng cách từ bể cá ra đại dương đầy những thách thức (như Finding Nemo) nhưng tôi luôn sẵng sàng. Trên con đường đó, tôi có thể bỏ qua mất ai đó, tôi có thể sống quá hời hợt, vô tình và đôi khi quá thẳng, nhưng dù gì tôi tin mình vẫn là Đạt Eric.

Có thể sắp tới tôi không còn thời gian comment hay chăm chút blog (vốn đã chẳng chăm chút) nhưng chắc chắn sẽ sớm quay trở lại với một diện mạo mới. Skin SAGA-Kinh Doanh là văn minh cũng sẽ được gỡ vì nhiều lý do không tiện.

Kính phím
Nguyễn Trí Đạt