Archive for 31/12/2007

Những sự kiện trong năm 2007

Tranh thủ lúc rỗi rãi đá loanh quanh một chút cho blog có cái mới. “Phong cách mới – Một phong cách xì tin” .

Kính thưa các vị đại bẩn, kính thưa các cụ, kính thưa các chị và kính thưa các bạn cùng một số các khán giả .

Năm hết tết đền nhà em mang chăn chiếu, quần áo và một số thứ ra phơi không có lại “MỐC” – M* đứa nào đặt cho tao cái nick này . Thôi thì chúng nó nói mình đành nhận mặc dù chưa đứa nào dám kiểm chứng xem mình có “mốc” thật không .

Dài dòng để anh em thấy dạo này tớ xì tin , khác với tớ hồi…

Sau đây là đài phát thanh nhà anh Mốc, trưởng ban tổ chức tuyên truyền những thứ ít “bậy” nhất trong lớp Kế hoạch 45 A, Forum Sinh Viên Kinh Tế (www.sinhvienkinhte.com.vn – cũ), CShanoi.com (mới) và hàng la liệt các thể loại forum từ bậy đến rất bậy.

Uống cốc cafe .

Vâng, bắt chước các cơ quan thông tấn, các báo chí cũng như các forum lá cải. . Hôm nay tớ xin phép được điểm qua 10 sự kiện trong năm của Đạt Eric (). Khuyến khích các bạn, đọc , hiểu nhưng cấm và nhất là không được ? nếu không tớ sẽ tặng các bạn .

1. Kỳ học cuối cùng không phải thi lại môn nào. Vâng đó là sự kiện đầu tiên trong chuỗi sự kiện năm 2007 của Đạt. Một niềm tự hào “lâng lâng” . Phúc 10 đời nhà tớ dấy nhé

2. Trả nợ 6 môn học thành công đó là Thể dục (Bóng chuyền), 3 môn quân sự, Hạch toán, xác suất. May ơi là may….

3. Tham gia SAGA (No comment)

4. Bị phạt 15 triệu vì vụ www.sinhvienkinhte.com.vn (No comment)

5. Thi trượt tốt nghiệp , rõ ràng bài chép giống nhau mình bị 4,5 điểm. Đến nhục.

6. Đăng bài báo đầu tiên trên Đầu Tư Chứng Khoán Truyền thông thời chứng khoán

7. Định Nam tiến nhưng không thành .

8. Bỏ việc ở IVN

9. Sắm được em Treo 750 rồi lại bán vì mua em Asus F3jp (Khoe hàng tí)

10. Lên VC làm việc, một quyết định bất ngờ và giờ vẫn đang làm cho VC.

Sau đây là phần bình chọn

Bạn thấy 10 sự kiện đó như nào?
Hay quá, ước gì mình được như anh ấy

3

Tạm được, cậu còn gà lắm

2

Quá tệ, còn phải cố gắng nhiều

2


Sign in to vote

Entry for December 30, 2007

Hôm nay vào đăng ký học cho cô em gái (Học tín chỉ) mà thấy nhớ những ngày sinh viên kinh khủng.

Có những thời được sống hết mình vì bạn bè, vì lý tưởng và cuộc sống. Cuộc sống đôi khi khó khăn chật vật vì mọi điều nhưng tất cả nhìn về trước đều bằng tương lai, những kỳ vọng của bản thân và gia đình. Bỏ qua tất cả, chúng tôi vẫn là một tập thể ham chơi & ham học, tuy đôi lúc có xích mích nhưng chúng tôi vẫn đoàn kết và “yêu thương” nhau.

Giờ đây, mỗi đứa ở một vị trí, cùng cuộc sống khác nhau. Tôi cố gắng nhưng rất khó để gặp những người bạn như vậy. Đôi khi cuộc sống quá bon chen làm tôi phải nghĩ ngợi…

Đêm, kinh tế ngầm

Lâu lắm rồi tôi mới đi trong đêm. Gọi là đêm nhưng lúc đó khoảng gần 12h giờ, tôi phóng xe trong không gian tĩnh lặng của đêm đông Hà Nội, cái rét không làm tôi quá bận tâm.

Đường phố Hà Nội về đêm khá yên bình, không có dòng người hối hả, vất vả và chen chúc như ban ngày – thời gian mà khoảng 80% lao động tạo ra GDP.

Khoảng thời gian buổi tuối là thời gian con người tìm kiếm sự nghỉ ngơi nhưng đó cũng là thời gian để nhiều người làm việc. Tuy rằng nhiều công việc không được tính vào GDP hay được gọi là kinh tế ngầm nhưng xem ra cũng nhiều ấn tượng.

Chỉ một đoạn phố có rất nhiều nghề, nhiều người. Nam có, nữ có, già có trẻ có. Cô thì bán đồ ăn tối, ông lão bơm xe, chị bán quần áo cũ và thậm chí cả những cô cave đứng bên vỉa hè. Tất cả hoạt động của họ đều không được tính vào giá trị của GDP (Tại sao thì bác nào giở sách ra xem lại dùm em nhé).

Những tại quán nước chè, biết bao nhiêu câu chuyện về cuộc sống, tình yêu – xã hội đều được bắt nguồn. Không đơn giản mà khi Pepsi vào Việt Nam đã đánh giá đối thủ nặng ký của họ nhất là “Nước chè”. Và sự thật đúng như vậy, dù Pepsi đã có mặt gần 2 chục năm, Coca khoảng 4-5 chục năm (từ thời Mỹ) nhưng chưa bao giờ hai hãng này xóa đi văn hóa “uống chè” của người Việt Nam. Một hoạt động không được tính vào nền kinh tế.

Những ông bơm xe lam lũ, mệt mỏi và phảng phất mùi rượu hàng đêm vẫn bám trụ góc vỉa hè. Nhiều người vì mưu sinh, nhiều người làm buổi tối vì buổi tối dễ “thịt” được khách hơn ban ngày. Nhưng dù như nào, có những con người như thế, đôi lúc tôi gặp sự cố trên đường về giữa đêm khuya vẫn còn tia hi vọng.

Những sạp sách, manh chiếu bán đồ second-hand không quá xa lạ với tôi thời làm sinh viên (Mua ít, ngắm nhiều, lục lọi thì thôi rồi). Sách toàn sách lậu, sách cũ giá rẻ như bèo, chất lượng giấy nhìn đáng (hổ thẹn) không mua, nhưng túi tiền ít, sách hay vẫn mang về nhà vì không có tiền. Quần áo, giầy dép, thi thoảng vớ được đôi ba cái linh kiện máy tính, những đồ chơi công nghệ mà người bán không biết giá trị của nó…Một góc phố huyên náo, im lìm dần cũng vì họ.

Cánh xe ôm đêm gương mặt dữ tợn, phì phèo thuốc ngả lưng trên xe ngủ theo dáng “Tôn ngộ không”, ôi đôi khi ta mất thêm vài nghìn cho họ “chém”, nhưng họ còn gia đình, con cái và cuộc sống ngày sớm mai để đối mặt

Cuối cùng, những cô cave (không phải con – vì dẫu gì họ cũng là con người), họ làm cái nghề mạt hạng của xã hội (mang cái “sướng” cho người khác mà là mạt hạng? – No comment). Họ đứng khuất vào bóng đêm, ăn tục chửi bậy, tranh giành khách với nhau thậm chí choảng nhau với khách (Bảo kê). Nhưng họ, cũng vì cuộc sống, vì những mảnh đời không ai giống ai bị đẩy ra ngoài lề đường. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là dù có đi xe hay đứng đất, mỗi cô đều cầm một chiếc mũ bảo hiểm để đỡ bị “phạt”. Ôi, họ cũng là con người!!!

Trên con đường đó, hàng đêm còn biết bao nhiêu người, biết bao nhiêu nghề hàng ngày bám trụ cùng cuộc sống. Vâng, với tôi họ không quan trọng (nhiều khi còn là khó chịu).

Nhưng với họ, dù cho họ không được xã hội đặt cho cái tên, cái nghề hay tính vào một hoạt động nào đó. Họ vẫn là những người lao động và kinh doanh.

Đêm, kinh tế ngầm

Lâu lắm rồi tôi mới đi trong đêm. Gọi là đêm nhưng lúc đó khoảng gần 12h giờ, tôi phóng xe trong không gian tĩnh lặng của đêm đông Hà Nội, cái rét không làm tôi quá bận tâm.

Đường phố Hà Nội về đêm khá yên bình, không có dòng người hối hả, vất vả và chen chúc như ban ngày – thời gian mà khoảng 80% lao động tạo ra GDP.

Khoảng thời gian buổi tuối là thời gian con người tìm kiếm sự nghỉ ngơi nhưng đó cũng là thời gian để nhiều người làm việc. Tuy rằng nhiều công việc không được tính vào GDP hay được gọi là kinh tế ngầm nhưng xem ra cũng nhiều ấn tượng.

Chỉ một đoạn phố có rất nhiều nghề, nhiều người. Nam có, nữ có, già có trẻ có. Cô thì bán đồ ăn tối, ông lão bơm xe, chị bán quần áo cũ và thậm chí cả những cô cave đứng bên vỉa hè. Tất cả hoạt động của họ đều không được tính vào giá trị của GDP (Tại sao thì bác nào giở sách ra xem lại dùm em nhé).

Những tại quán nước chè, biết bao nhiêu câu chuyện về cuộc sống, tình yêu – xã hội đều được bắt nguồn. Không đơn giản mà khi Pepsi vào Việt Nam đã đánh giá đối thủ nặng ký của họ nhất là “Nước chè”. Và sự thật đúng như vậy, dù Pepsi đã có mặt gần 2 chục năm, Coca khoảng 4-5 chục năm (từ thời Mỹ) nhưng chưa bao giờ hai hãng này xóa đi văn hóa “uống chè” của người Việt Nam. Một hoạt động không được tính vào nền kinh tế.

Những ông bơm xe lam lũ, mệt mỏi và phảng phất mùi rượu hàng đêm vẫn bám trụ góc vỉa hè. Nhiều người vì mưu sinh, nhiều người làm buổi tối vì buổi tối dễ “thịt” được khách hơn ban ngày. Nhưng dù như nào, có những con người như thế, đôi lúc tôi gặp sự cố trên đường về giữa đêm khuya vẫn còn tia hi vọng.

Những sạp sách, manh chiếu bán đồ second-hand không quá xa lạ với tôi thời làm sinh viên (Mua ít, ngắm nhiều, lục lọi thì thôi rồi). Sách toàn sách lậu, sách cũ giá rẻ như bèo, chất lượng giấy nhìn đáng (hổ thẹn) không mua, nhưng túi tiền ít, sách hay vẫn mang về nhà vì không có tiền. Quần áo, giầy dép, thi thoảng vớ được đôi ba cái linh kiện máy tính, những đồ chơi công nghệ mà người bán không biết giá trị của nó…Một góc phố huyên náo, im lìm dần cũng vì họ.

Cánh xe ôm đêm gương mặt dữ tợn, phì phèo thuốc ngả lưng trên xe ngủ theo dáng “Tôn ngộ không”, ôi đôi khi ta mất thêm vài nghìn cho họ “chém”, nhưng họ còn gia đình, con cái và cuộc sống ngày sớm mai để đối mặt

Cuối cùng, những cô cave (không phải con – vì dẫu gì họ cũng là con người), họ làm cái nghề mạt hạng của xã hội (mang cái “sướng” cho người khác mà là mạt hạng? – No comment). Họ đứng khuất vào bóng đêm, ăn tục chửi bậy, tranh giành khách với nhau thậm chí choảng nhau với khách (Bảo kê). Nhưng họ, cũng vì cuộc sống, vì những mảnh đời không ai giống ai bị đẩy ra ngoài lề đường. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là dù có đi xe hay đứng đất, mỗi cô đều cầm một chiếc mũ bảo hiểm để đỡ bị “phạt”. Ôi, họ cũng là con người!!!

Trên con đường đó, hàng đêm còn biết bao nhiêu người, biết bao nhiêu nghề hàng ngày bám trụ cùng cuộc sống. Vâng, với tôi họ không quan trọng (nhiều khi còn là khó chịu).

Nhưng với họ, dù cho họ không được xã hội đặt cho cái tên, cái nghề hay tính vào một hoạt động nào đó. Họ vẫn là những người lao động và kinh doanh.

Những Ánh Sao Đêm

Nhân tiện công ty có sản phẩm, làm quả demo lên cho anh em nghe thủng màng nhĩ và bình loạn.

Entry for December 16, 2007

Tôi có những người bạn, họ luôn gắn bó và giúp tôi nhìn rõ giá trị của mình.
Tôi có những người thầy, họ luôn cố gắng giúp tôi lấp đầy những khoảng trống về kiến thức và trải nghiệm.
Và tôi, tôi đang có gì?

Những chai nước…

Đã từ lâu rồi hình ảnh chai nước luôn hiện trong đầu tôi mỗi khi bước vào lớp học, bước vào những cuộc hội thảo, thảo luận, các cuộc thi. Với những nhà Marketing thì họ phân tích những chai nước là những hàng hóa, họ nghĩ việc cạnh tranh để đặt nhãn hiệu này lên bàn, nhãn hiệu kia xuống dưới nhưng hôm nay tôi chỉ đứng trên quan điểm của riêng mình, một cái nhìn khác về những cái chai và những chiếc cốc.

Tôi đã quan sát những hiện tượng này rất lâu và thấy nó dường như không đổi theo thời gian, không phụ thuộc vào thu nhập, trình độ… và tất cả vẫn chỉ là những chai nước.

Các bạn sẽ đặt dấu hỏi với tôi là tại sao cứ nhắc đi nhắc lại hình ảnh chai nước?

Nếu nói về một chai nước bạn tại những địa điểm tôi nêu ở trên, bạn sẽ nghĩ gì ? Bạn sẽ nghĩ nó được đặt ở đâu? Câu trả lời của tôi là khoảng 90% trong chúng ta sẽ nghĩ nó được đặt trên bàn, có vài chiếc cốc rất sạch, đằng sau những chai nước trong vắt là những khuôn mặt trí thức, những cặp kính cận, những cái đầu uyên thâm và nó gợi đến hình ảnh những thầy giáo. Tại sao chai nước lại hình dung ra thầy giáo. Đoạn này tôi xin mạn phép trính câu chuyện của một hãng nước khoáng khi mới thành lập và quảng bá thương hiệu của mình, họ lựa chọn cách rất thông minh là biếu không những chai nước của mình cho các cuộc hội thảo và chủ yếu là cho các thầy.

Cách đây hơn 10 năm những chai nước khoáng giá trị lắm, quý giá lắm và không phải thầy nào cũng có vinh hạnh được ngồi dự giảng, ngồi nghe tranh luận, chấm điểm thi mà uống nước đâu. Dần dần thương hiệu của hãng nước khoáng kia cứ nổi như cồn, nổi xa đến mức họ tự coi mình là một phần không thể thiếu của cuộc sống.

Quay lại với chai nước, mặc dù thời gian đã trôi đi hơn 10 năm so với những ngày đầu tiên xuất hiện nước khoáng nhưng những chai nước vẫn luôn dành cho các thầy. Tôi không lạm bàn về vấn đề kinh tế là bao nhiêu cho một chai nước ( vì giá bây giờ quá rẻ) mà chỉ nhớ nhất hình ảnh của mình mỗi lần thuyết trình, mỗi lần thuyết trình của tôi khoảng 10-20 phút, và trong 20 phút đó tôi nói và thầy cô ngồi nghe. Có lúc tôi ngẫm nghĩ lúc nói xong có 1 chai nước còn quý hơn là điểm cao hay giải thưởng.

Tôi đã rời giảng đường một thời gian, tuy không đủ dài nhưng nó vẫn khiến tôi nghĩ về điều đó. Hình ảnh chai nước hay những người thầy, rất rẻ nhưng lại xa vời với chúng tôi (sinh viên). Giá như có một lần, chúng tôi (sinh viên) được uống nước hay được “gần thầy”, thì cuộc sống sẽ thêm nhiều điều thi vị.  Các thầy thường không có đủ thời gian và tâm huyết để chia sẻ cho học trò những kiến thức, kinh nghiệm và trò sẽ như đứa trẻ khát nước khi đứng trước cuộc sống

Hà Nội, 14/12/2007

Nguyễn Trí Đạt

Phiếm đàm về Mũ bảo hiểm

Ngày mai là ngày chính thức anh em thanh niên, các cụ già và các “cháu” nhỏ ra đường phải đội mũ bảo hiểm (MBH). Nhân chào mừng (fun) vì hiện tượng này, xin gửi tới anh em bài viết phân tích về hiện tượng MBH và rủi ro môi trường kinh doanh.

Việc xảy ra tai nạn giao thông với các phương tiên cơ giới (Hai bánh, 3 bánh(?)) ở Việt Nam xảy ra thường xuyên, thường xuyên tới mức đi trên đường ngày nào cũng một vài vụ, đường quốc lộ thì liên tục…Có nhiều lý do để gây ra hiện tượng này, nhiều chuyên gia cũng đã phân tích, dùng biện pháp (Đi xe với tốc độ quy định, núp bắn tốc độ, giấy phép lái xe, đăng kiểm xe…winking nhưng vẫn bất lực trước hiện tượng hàng ngày có hàng chục người chết và bị thương do tai nạn giao thông. Các cơ quan ngôn luận, báo chí liên tục cảnh báo nhưng như nước bỏ ao bèo, người dân ra đường với nỗi lo ngay ngáy thậm chí người đi bộ còn lo hơn vì đi trên vỉa hè, sang đường cũng sợ.

Quay lại thị trường tiêu dùng, mũ bảo hiểm là sản phẩm không được người dân ưa chuộng và được đặt cho cái tên “mĩ miều” là “nồi cơm điện”(?), đi trên đường phố quanh đi quẩn lại chỉ thấy mấy ông bà Tây đội mũ, thi thoảng có một vài bác ngoại tỉnh hoặc đi xa về tiện thể đội mũ và đi vào nội thành thì tháo biến (vì sợ bị gọi là dở hơi). Chỉ tính trên địa bàn Hà Nội thời gian trước đây các gian hàng bán mũ bảo hiểm lèo tèo với ít chúng loại, khách hàng mua nhỏ giọt và sống “lay lắt”.

Vậy sản phẩm nào đang được đội trên đầu người dân?

Ngày xửa ngày xưa, ngày đó tươi đẹp, nam thanh nữ tú ra đường khoe mũ vải, mũ thời trang thậm chí là đầu trần để khoe “tóc”. Các cửa hàng mũ nô nức mở ra bảo vệ chị em, anh em trước cái nóng gắt mùa hè Hà Nội và thi thoảng mua được tặng thêm cả khẩu trang để chống khói bụi. Đi trên đường chúng ta tha hồ ngắm những bóng hồng với muôn màu kiểu tóc, duỗi, quăn, tém, chôm chôm…người đội mũ lưỡi trai, kẻ khoe mũ vải, lại có mấy em Hip-hop thì lại càng đa dạng. Lại có những chàng trai đầu chôm chôm vuốt keo bóng mượt hàng ngày lượn phố khoe “đầu”, hàng trăm thứ keo vuốt tóc, dưỡng tóc được bày bán giới thiệu, thậm chí nó còn trở thành phong cách. Chao ôi thời oanh liệt nay còn đâu?

Đội mũ bảo hiểm xuống phố-Nhiều ngành kinh doanh mới và nhiều ngành sắp chết.

Đùng một cái, giữa năm nay dư luận xôn xao vì “Nghị quyết số 32/2007/NQ-CP về một số giải pháp cấp bách nhằm kiềm chế TNGT và ùn tắc giao thông.” và có một dead-line chính thức là đầu tháng 9 tất cả các tuyến đường quốc lộ phải đội MBH và 15/12 (ngày mai) tất cả các tuyến đường trên toàn quốc người dân phải đội mũ bảo hiểm.

Kính thưa các bác, em có nằm mơ cũng chả bao giờ dám dự báo hoặc nghĩ là bây giờ thị trường MBH lại nô nức đến thế. Đối lập với cảnh đìu hiu ngày xưa, ngày nay các hãng MBH thi nhau “từ chối” khách, cung không đủ cầu và mũ bảo hiểm Tàu đua nhau ra mẫu mã sản phẩm với giá siêu rẻ.

Quên đi những vấn đề về pháp luật, nhìn trên góc độ kinh tế thì năm nay và nhiều năm nữa là những năm phất của các hãng mũ. Một chiếc mũ giá 100k nhưng với người tiêu dùng có mức thu nhập TB thì nó là khoản không nhỏ, mũ TQ tuy chất lượng không bằng nhưng giá cả hợp lý hơn sẽ là lựa chọn số 1. Mặt khác mũ BH phần lớn do các hãng nước ngoài SX. Nếu tính lại bài toán thì ta tiêu dùng cho Tây.

Mặt khác, khi bắt đầu có mũ bảo hiểm thì các cửa hàng, các hãng sản xuất mũ vải sẽ đua nhau ra đường “đội nồi cơm điện” (đội nón), vì môi trường SX-KD thay đổi quá đột ngột nên các nhà sản xuất các mặt hàng trên sẽ khó có thể xoay sở trong thời gian ngắn. Rủi ro sẽ xảy ra với hệ thống kinh doanh đang tạo công ăn việc làm cho nhiều người, đem lại nguồn sống cho nhiều người khác lại được chuyển giao sang ngành khác. Đây là một trường hợp điển hình khi cần nghiên cứu chính sách tác động đến ngành kinh doanh. Không chỉ ngành sản xuất mũ vải, mà còn nhiều ngành khác cũng sẽ gặp khó (fun) như ngành sản xuất và bán keo, kem dưỡng tóc, các tiệm cắt tóc vì nam nhi sẽ thích cắt kiểu đầu bốc (đỡ tốn tiền, tốn dầu gội đầu và đỡ bẩn), chị em cũng sẽ chuyển hết sang mốt tóc ép (ép cho thẳng rồi thì rối làm sao?) những kiểu đầu xù mì, vuốt keo, sư tử….sẽ dần được cho vào dĩ vãng. Một số ngành dịch vụ sẽ đội nón ra đi dần dần…

Quay lại chủ đề chính về việc đội MBH, trước đây những chiếc xe máy đời cũ (chiếm khoảng 7-80%) thị trường không được trang bị chỗ để MBH, mà có cũng chỉ để được 1 chiếc. Mua mũ đã tốn tiền, mua thêm giá đội, khóa, rồi tiền trông coi còn tốn hơn. Muôn vàn thứ tốn, rắc rối, mà bản chất lưu thông xe cộ trong nội thành tốc độ dưới 40km/h thì độ an toàn luôn ở mức cao hơn khi đi trên đường quốc lộ (không kể tại Hà Nội, Tp. HCM luôn tắc đường thì tốc độ tối đa là 10-20km/h).

Tất nhiên là luật thì phải theo, nhưng tôi vẫn băn khoăn liệu bây giờ tôi đi xe từ nhà ra chợ (cách 500m, và đi ăn sáng 600m) có phải đội mũ không? Liệu đội mũ có phải là phương thuốc hữu hiệu nhất giải quyết bài toán này, nhưng thôi từ mai đi uống cafe tôi sẽ có thêm 1 chiếc MBH để…tự vệ.

Đạt Eric

Phiếm đàm về Mũ Bảo Hiểm

Ngày mai là ngày chính thức anh em thanh niên, các cụ già và các “cháu” nhỏ ra đường phải đội mũ bảo hiểm (MBH). Nhân chào mừng (fun) vì hiện tượng này, xin gửi tới anh em bài viết phân tích về hiện tượng MBH và rủi ro môi trường kinh doanh.

Việc xảy ra tai nạn giao thông với các phương tiên cơ giới (Hai bánh, 3 bánh(?)) ở Việt Nam xảy ra thường xuyên, thường xuyên tới mức đi trên đường ngày nào cũng một vài vụ, đường quốc lộ thì liên tục…Có nhiều lý do để gây ra hiện tượng này, nhiều chuyên gia cũng đã phân tích, dùng biện pháp (Đi xe với tốc độ quy định, núp bắn tốc độ, giấy phép lái xe, đăng kiểm xe…) nhưng vẫn bất lực trước hiện tượng hàng ngày có hàng chục người chết và bị thương do tai nạn giao thông. Các cơ quan ngôn luận, báo chí liên tục cảnh báo nhưng như nước bỏ ao bèo, người dân ra đường với nỗi lo ngay ngáy thậm chí người đi bộ còn lo hơn vì đi trên vỉa hè, sang đường cũng sợ.

Quay lại thị trường tiêu dùng, mũ bảo hiểm là sản phẩm không được người dân ưa chuộng và được đặt cho cái tên “mĩ miều” là “nồi cơm điện”(?), đi trên đường phố quanh đi quẩn lại chỉ thấy mấy ông bà Tây đội mũ, thi thoảng có một vài bác ngoại tỉnh hoặc đi xa về tiện thể đội mũ và đi vào nội thành thì tháo biến (vì sợ bị gọi là dở hơi). Chỉ tính trên địa bàn Hà Nội thời gian trước đây các gian hàng bán mũ bảo hiểm lèo tèo với ít chúng loại, khách hàng mua nhỏ giọt và sống “lay lắt”.

Vậy sản phẩm nào đang được đội trên đầu người dân?

Ngày xửa ngày xưa, ngày đó tươi đẹp, nam thanh nữ tú ra đường khoe mũ vải, mũ thời trang thậm chí là đầu trần để khoe “tóc”. Các cửa hàng mũ nô nức mở ra bảo vệ chị em, anh em trước cái nóng gắt mùa hè Hà Nội và thi thoảng mua được tặng thêm cả khẩu trang để chống khói bụi. Đi trên đường chúng ta tha hồ ngắm những bóng hồng với muôn màu kiểu tóc, duỗi, quăn, tém, chôm chôm…người đội mũ lưỡi trai, kẻ khoe mũ vải, lại có mấy em Hip-hop thì lại càng đa dạng. Lại có những chàng trai đầu chôm chôm vuốt keo bóng mượt hàng ngày lượn phố khoe “đầu”, hàng trăm thứ keo vuốt tóc, dưỡng tóc được bày bán giới thiệu, thậm chí nó còn trở thành phong cách. Chao ôi thời oanh liệt nay còn đâu?

Đội mũ bảo hiểm xuống phố-Nhiều ngành kinh doanh mới và nhiều ngành sắp chết.

Đùng một cái, giữa năm nay dư luận xôn xao vì “Nghị quyết số 32/2007/NQ-CP về một số giải pháp cấp bách nhằm kiềm chế TNGT và ùn tắc giao thông.” và có một dead-line chính thức là đầu tháng 9 tất cả các tuyến đường quốc lộ phải đội MBH và 15/12 (ngày mai) tất cả các tuyến đường trên toàn quốc người dân phải đội mũ bảo hiểm.

Kính thưa các bác, em có nằm mơ cũng chả bao giờ dám dự báo hoặc nghĩ là bây giờ thị trường MBH lại nô nức đến thế. Đối lập với cảnh đìu hiu ngày xưa, ngày nay các hãng MBH thi nhau “từ chối” khách, cung không đủ cầu và mũ bảo hiểm Tàu đua nhau ra mẫu mã sản phẩm với giá siêu rẻ.

Quên đi những vấn đề về pháp luật, nhìn trên góc độ kinh tế thì năm nay và nhiều năm nữa là những năm phất của các hãng mũ. Một chiếc mũ giá 100k nhưng với người tiêu dùng có mức thu nhập TB thì nó là khoản không nhỏ, mũ TQ tuy chất lượng không bằng nhưng giá cả hợp lý hơn sẽ là lựa chọn số 1. Mặt khác mũ BH phần lớn do các hãng nước ngoài SX. Nếu tính lại bài toán thì ta tiêu dùng cho Tây.

Mặt khác, khi bắt đầu có mũ bảo hiểm thì các cửa hàng, các hãng sản xuất mũ vải sẽ đua nhau ra đường “đội nồi cơm điện” (đội nón), vì môi trường SX-KD thay đổi quá đột ngột nên các nhà sản xuất các mặt hàng trên sẽ khó có thể xoay sở trong thời gian ngắn. Rủi ro sẽ xảy ra với hệ thống kinh doanh đang tạo công ăn việc làm cho nhiều người, đem lại nguồn sống cho nhiều người khác lại được chuyển giao sang ngành khác. Đây là một trường hợp điển hình khi cần nghiên cứu chính sách tác động đến ngành kinh doanh. Không chỉ ngành sản xuất mũ vải, mà còn nhiều ngành khác cũng sẽ gặp khó (fun) như ngành sản xuất và bán keo, kem dưỡng tóc, các tiệm cắt tóc vì nam nhi sẽ thích cắt kiểu đầu bốc (đỡ tốn tiền, tốn dầu gội đầu và đỡ bẩn), chị em cũng sẽ chuyển hết sang mốt tóc ép (ép cho thẳng rồi thì rối làm sao?) những kiểu đầu xù mì, vuốt keo, sư tử….sẽ dần được cho vào dĩ vãng. Một số ngành dịch vụ sẽ đội nón ra đi dần dần…

Quay lại chủ đề chính về việc đội MBH, trước đây những chiếc xe máy đời cũ (chiếm khoảng 7-80%) thị trường không được trang bị chỗ để MBH, mà có cũng chỉ để được 1 chiếc. Mua mũ đã tốn tiền, mua thêm giá đội, khóa, rồi tiền trông coi còn tốn hơn. Muôn vàn thứ tốn, rắc rối, mà bản chất lưu thông xe cộ trong nội thành tốc độ dưới 40km/h thì độ an toàn luôn ở mức cao hơn khi đi trên đường quốc lộ (không kể tại Hà Nội, Tp. HCM luôn tắc đường thì tốc độ tối đa là 10-20km/h).

Tất nhiên là luật thì phải theo, nhưng tôi vẫn băn khoăn liệu bây giờ tôi đi xe từ nhà ra chợ (cách 500m, và đi ăn sáng 600m) có phải đội mũ không? Liệu đội mũ có phải là phương thuốc hữu hiệu nhất giải quyết bài toán này, nhưng thôi từ mai đi uống cafe tôi sẽ có thêm 1 chiếc MBH để…tự vệ.

Đạt Eric

Entry for December 10, 2007

Vào công ty được không lâu, mới quen được 2 thằng bạn, ai dè chúng nó bỏ mình mà đi mất.

Thôi chúc các cậu sớm tìm được c/việc và ổn định được cuộc sống.