Đọc và comment nào.
Người gửi: NguyenTriDat — 10/05/2007 12:32 PM
Nhật ký người lao động trẻ tuổi
( Bình chọn: 3
– Thảo luận: 4 – Số lần đọc: 692)
Trong quản trị nhân lực, tâm lý người lao động luôn là yếu tố khó năm bắt và tìm hiểu nhất. Nhật ký người lao động trẻ tuổi là topic mà tôi muốn đưa ra để các bạn cùng trao đổi, chia sẻ những kinh nghiệm, những cảm xúc của mình trong những ngày tháng đầu tiên của công việc. Bản thân những nhật ký chứa đựng những hình ảnh của nhiều người lao động và mỗi hình ảnh lại mang một ý nghĩa tượng trưng cho hoạt động kinh doanh của các doanh nghiệp.
Người lao động số 1 – Khởi nghiệp
Tháng 7 năm x : Mình ra trường với tấm bằng đỏ, các chứng chỉ, chứng nhận đầy mình. Ôi bao nhiêu ngày vất vả, kiến thức kinh doanh đi liền với mỳ tôm, bánh mỳ và những đêm thức trắng…Tất cả hành trang ra trường là những lo âu về cuộc sống mới ? Mình sẽ ở đâu? Ở lại bám trụ nơi thành phố hay về quê ?
Tháng 8 năm x : Sau một tháng nghỉ ngơi, mình quyết định ở lại thành phố nơi mình sẽ có nhiều cơ hội để chứng tỏ khả năng, năng lực hơn là về quê làm hành chính với mức lương cả đời không nuôi được bản thân. Thành phố lại đón chào một người lao động mới với nhiều hoài bão và ước mơ.
Ngày 15 tháng 8 : Tiền mang theo người đã vơi đi quá nhiều, mình không còn đi học nên nguồn trợ cấp gần như bị cắt giảm hoàn toàn, ba mẹ đã rất buồn khi mình quyết định ở lại thành phố. Sắp đến tháng nộp tiền trọ, tiền điện nước… công việc vẫn chưa kiếm được mà ngày nào cũng phải mua báo.

Ngày 28 tháng 8 : Cả tuần nay mình đi thi tuyển, nơi nào cũng đòi có kinh nghiệm làm việc 2-3 năm, công việc nào cũng đòi phải có kinh nghiệm. Sinh viên mới như mình thì lấy kinh nghiệm ở đâu? Bao nhiêu sinh viên khác như mình làm sao kiếm được việc tốt và ổn định đây ? Trong thời gian đợi việc, mình đi làm gia sư và làm nhân viên nhà hàng để có nguồn thu nhập. Cuối tháng rồi, tháng này là tháng đầu tiên mình không được phép chờ tiền ở nhà gửi ra nữa….
Ngày … tháng 9 : Cuối cùng mình cũng có việc làm, một công việc không đúng với chuyên ngành, không đúng những gì mình học, nhưng thôi mình phải làm để sống chứ không phải làm để ước mơ nữa. Tiền lương tháng đầu của mình chỉ đủ trang trải cho cuộc sống.
Ngày …. tháng 9 : Lần đầu tiên mình tới công sở, không quen ai, không quen công việc. Doanh nghiệp của mình cũng vừa đủ, nhưng mình vào công ty không kèn, không trống, không giới thiệu, chỉ vào và ngồi trước bao con mắt tò mò, soi mói….
Ngày 20 tháng 9 : “Em làm cái gì thế này? Ai dạy em làm thế ?” … “Cái này em được học trong nhà trường mà anh” .. “Ở trường dạy như thế nhưng bọn anh có bao giờ làm như vậy đâu, em sửa lại đi không là không ổn đâu”….
Ngày 21 tháng 9 : “Có chuyện gì vậy em” … “ Em có đề xuất này dành cho bộ phận X”… “Công việc của em là gì nhỉ? Anh thuê em về để làm công việc Y chứ có bảo em làm X đâu” ..”Việc Y em làm tốt rồi nhưng việc X em nghĩ nó như này..” …”ừ! Được rồi, em cứ để đấy anh sẽ xem xét, về làm việc đi nhé”
Ngày … tháng 9 : Đã hơn một tháng đi làm, ngày ăn cơm hộp, tối ăn cơm bụi, mình mất vài năm học chỉ để có mức lương như này ư? Mình đang theo học tiếng Anh nhưng cũng phải bỏ vì không đủ thu nhập. Tình hình như này có lẽ mình phải tiếp tục đi xin việc thôi.
Ngày 1 tháng 10 : “Em qua công ty Y lấy cho anh cái tem máy Z nhé”… “ Dạ, nhưng em làm việc trong bộ phận Hành chính cơ mà?” …” Anh thuê chú chứ có phải chú thuê anh đâu?” …”Mang theo cái hộp này đi, khi nào lấy tem mang qua công ty A cho anh”…Trời vào thu nhưng còn nắng gắt lắm, mình chưa bao giờ phải đi nắng như này chỉ vì một cái tem. “Em mang máy đến rồi hả em, để đấy cho anh nhé, uống cốc nước đợi anh kiểm tra máy nhé” …”Em ơi, sao cái tem lại như tem giả thế này?…” “Dạ,…em không biết ạ” “Hai công ty làm ăn với nhau lâu rồi, sao lần này lại đưa hàng thế, em là người mới à, đợi chút anh gọi về công ty em đã nhé…”
Tối hôm đó mình bỏ cơm, tự tát vào mặt vài cái, tối mình đọc lại những sách vở thời còn là sinh viên, những ý tưởng, những công trình những hoài bão của mình như vậy sao?
Ngày 10 tháng … : Mình đã bỏ việc mà không cần lĩnh lương, điều mình thấy hạnh phúc nhất là thoát được căn phòng chật chội, đầy bon chen và so đo tính toán. Mình đã không phải lừa thêm người khách nào nữa. Lòng tự trọng của mình cao hay cuộc sống là thế? Kinh doanh phải có mánh khóe? Tháng này lại nhịn đói. Lại mì tôm, café, tiền mua báo, tiền photo hồ sơ, tiền… tiền
Tháng 12 : Một doanh nghiệp nước ngoài mới vào thị trường Việt Nam tuyển nhân sự, gần chục người thi đầu vào, mình may mắn được tuyển và làm việc đúng vị trí. Lương tháng của mình được tính bằng đô la. Mình cũng đã có tiền tiếp tục đi học tiếng Anh và nuôi giấc mơ cao học.
Ngày … tháng 12 : Hôm nay tất cả những nhân sự mới được làm buổi liên hoan với toàn thể nhân sự cũ. Nhân viên công ty khá hòa đồng, trẻ trung và thân thiện. Mình được vinh dự gặp riêng giám đốc, được tiếp đón, chia sẻ kinh nghiệm…

="0" height="200">Tháng 5 năm … : Mình triển khai ý tưởng
đầu tiên từ khi ngồi trên ghế nhà trường, công việc khá ổn định, mình đang có những bước đi đầu tiên trong sự nghiệp. Giám đốc rất quan tâm tới các ý tưởng của mình, những đề xuất của mình được anh lắng nghe và ghi nhận rất sâu sắc…
Tháng 8 năm… : Mình mới lên chức, mình học cao học được gần một năm rồi… không lo về miếng cơm manh áo. Cuộc sống ổn định, sự nghiệp khá vững chắc, doanh nghiệp của mình khá thành công. Ngày ngày mình tới công sở trong bộ quần áo sang trọng, chiếc xe đẹp và một chiếc cặp da với chiếc laptop đời mới nhất.
Tháng 10 năm …: Mình mất việc, dự án của mình đang chạy tốt trong tay một người khác, các ý tưởng của mình đang được công ty triển khai còn mình thì lại ra đường với hai bàn tay trắng. May mắn là mình vừa hoàn thành chiếc bằng cao học. Giờ đây không phải mỳ tôm, không phải lo cơm áo gạo tiền nhiều nhưng thấy mình vẫn bị xỏ mũi như thường…quả cam khi vắt hết rồi thì người ta vứt vỏ đi dễ như khi ký vào hợp đồng tuyển dụng
Tháng 12 năm ….: Mình quyết định mở công ty, nhiều người can ngăn, vài người ủng hộ, nhưng thà làm chủ nghèo còn hơn làm nhân viên giàu. Một lý do mà chính nó thôi thúc mình mở doanh nghiệp là muốn chia sẻ những ý tưởng, hoài bão kinh doanh, tìm kiếm những người cùng chí hướng, cùng chung sức xây dựng một doanh nghiệp không chỉ có kinh doanh mà phải chứa nhiều văn hóa…
Tháng 3 năm … : Công ty đi vào hoạt động được vài tháng, tình hình kinh doanh chưa có tiến triển nhiều, làm ông chủ khác với mình suy nghĩ quá.
Tháng 8 năm … : Công ty của mình tuyển nhiều nhân sự trẻ tuổi như mình ngày xưa, nhìn những ánh mắt, những giọng nói đầy sức sống, ước mơ mình lại thấy chưa già mà đã đánh mất khát khao làm việc quá sớm.
Tháng … năm … : Doanh nghiệp của mình đã ổn định, có thương hiệu trên thị trường, những nhân sự mới đã giúp mình nhiều mà không thể gọi tên họ bằng hai từ “làm thuê”. Anh em như người một nhà, chia sẻ những ngọt ngào, đắng cay, mỗi lần thêm một nhân sự, thêm một ý tưởng là tất cả mọi người đều hào hứng.
—————————————————————————————————————————————————–
Nhật ký người lao động trẻ tuổi -Phần 2
( Bình chọn: 3
– Thảo luận: 1 – Số lần đọc: 416)
Với những người lao động mới, hầu hết họ đều quan tâm tới không phải là
môi trường làm việc, không phải là xét khả năng của mình mà là vị trí nào và tiền bao nhiêu…Tiền lương là chủ đề nóng mà những người lao động thường trẻ tuổi thường rỉ tai nhau và luôn là cái cớ để họ tự đòi hỏi bản thân, với những người
chủ doanh nghiệp.
Nhưng có một người lao động lại không nghĩ như thế đó là người lao động số 2 với bài viết:
Tháng lương đầu tiên
Đó là năm thứ hai tôi học Đại Học, hai năm học trôi qua tôi cũng chưa tích lũy được nhiều kiến thức về kinh tế nhưng thay vào đó qua quá trình mày mò tìm tòi tôi biết rất nhiều về máy tính, mạng internet. Với lượng kiến thức cỏn con trong tay, hè năm đó tôi đi xin việc làm thêm, tôi đi làm vì hai lý do chính là tích lũy kinh nghiệm và thử sức.
Hè năm đó trời rất nóng, nhiệt độ ngoài trời luôn ở mức 35-40oC, tôi nhận việc đầu tiên ở một công ty thương mại điện tử, công ty này văn có phòng nhỏ xíu, lọt thỏm trong một dãy các nhà kho, xưởng của một công ty lớn. Tôi có nhiệm vụ lên danh sách các công ty sau đó đi gặp gỡ, tiếp xúc với họ để giới thiệu về công ty, hàng ngày tôi rong ruổi xe máy quanh thành phố. Từ một anh chàng nhà quê không biết đường xá, tôi đã bắt đầu thuộc đường, ngõ ngách khắp nơi, có lẽ đây là điều tôi thu nhận lớn nhất khi đi làm lần đầu tiên. Vì đặc thù công việc tôi được gặp rất nhiều người lớn tuổi, có vị trí cao ở các công ty, từ đó tôi bắt đầu dần hiều công việc kinh doanh thật sự và các kỹ năng giao tiếp căn bản. Trong một dịp đi tiếp xúc khách hàng, tôi gặp một giám đốc trẻ và anh ấy sẽ được nhắc đến ở phần sau của bài viết, và lần đầu tiên tôi nhận lời mời làm việc.
Sau một tuần suy nghĩ, tôi quyết định nghỉ việc ở chỗ cũ vì lý do đơn giản nhất là cái điều hòa, nhiều người sẽ cười hoặc không hiểu tại sao cái điều hòa lại khiến một người nhân viên bỏ việc, tôi bỏ việc vì suốt ngày phải phơi mặt ngoài đường, có những ngày tôi đi vòng quanh thành phố giữa cái nắng gay gắt, những chén chè đá vỉa hè, thậm chí là những chiếc khăn lạnh để úp lên mũ khi đi đường. Nhưng điều thất vọng nhất của tôi là khi về văn phòng, các bạn khác, những người phụ trách của tôi vẫn ngồi trong phòng máy lạnh, nói cười rất vui vẻ, ngày đấy với tôi cái mốc được ngồi phòng điều hòa khiến tôi xin nghỉ việc và phiêu lưu cùng những công việc mới.
Anh giám đốc trẻ ở trên đã nhận tôi vào làm ở vị trí nhân viên kinh doanh, phụ trách Marketing, tôi cũng dám tự hào với đám bạn b
Hồi trước tớ không thích ngày nghỉ vì tớ có nhiều việc phải làm.
Hồi trước tớ kêu tớ làm việc nhiều kể cả ngày nghỉ
Bây giờ tớ công việc cũng nhiều
Tớ thích nghỉ
Vì việc không phải của tớ
Thế thì ai lại phải trách tớ nhỉ?
Cuối cùng thì tôi cũng kết thúc thời gian ĐH bằng điểm 5 cuối cùng.
Tôi vào ĐH cũng vì một điểm 5 và rời khỏi nó cũng bằng 5 điểm quý giá (

). Thôi thì từ nay khỏi bao giờ phải nghĩ những mùa hè với lịch học lại kít mít, những ngày mòi đũng quần trên giảng đường trơ mắt ếch lên xem thầy giảng bài. Lạy chúa!! Với tổng cộng gần 1/3 môn được học bị học lại, tôi đã có vốn kiến thức rất quý và bị thâm hụt tài chính cá nhân nghiêm trọng. Mấy năm cày cuốc đi làm cuối cùng phải bỏ vào học lại hết

. Sau nhiều lần ngã ngựa, cuối cùng thì đời tôi cũng qua cái nạn học lấy được, lấy bằng. Bố mẹ, họ hàng yên tâm rồi nhé, nhà mình có thằng Cử Nhân đầu tiên, từ nay được dịp ăn cỗ, ngồi mâm trên vuốt râu mà cười khà khà nhé. Cái sự nghiệp học của tôi sao nó gian nan thể.
Tạm biệt giảng đường, tạm biệt những thấy cô tôi gặp lại đến bao nhiêu lần ( chắc họ cũng chán gặp tôi rồi). Tạm biệt Kế hoạch 45 A, Sinh Viên Kinh Tế Dot Com Dot VN, tạm biệt hàng tá những đề xuất gửi hiệu trưởng, tạm biệt căng tin 30-4, tạm biệt mấy bác coi xe thân quen. Từ nay chắc tôi chả được bén bảng lên giảng đường để …ngủ nữa. Tôi chả được lên lớp dể tán phét với bạn bè về các kế hoạch hoành tráng của lớp Kế hoạch 45 A nữa. Tôi không được thỏa mái bay nhảy, hí hú với những ý tưởng cùng nhóm G8, không còn cả nhóm tụ họp ngồi làm bài tập nhóm. Không còn hình ảnh B2B Cafe chung vai đi cùng ý tưởng.
Lời chúc muộn màng của tớ khi chính thức tốt nghiệp là.
Trên cương vị trưởng nhóm xin chúc các bạn sẽ sớm thành công trong vị trí mới. Hãy giữ tinh thần mà chúng ta đã đi cùng nhau suốt những năm học ĐH.
Nhưng tôi sẽ không rời xa giảng đường lâu quá đâu, tôi sẽ sớm quay lại.
Khi nhắc đến David Beckham, người ta luôn nhớ đến chàng trai hào hoa, đá bóng giỏi và có một cuộc sống hạnh phúc. Hàng triệu cô gái, chàng trai trên thế giới tôn thờ hình ảnh của Beckham, hình ảnh của anh có giá trị hàng triệu đô la, các câu lạc bộ từ lớn đến nhỏ đều muốn sở hữu hình ảnh của Beckham dù cho anh không thật sự là một cầu thủ kiệt xuất. Rõ ràng David có một thương hiệu mà các cầu thủ khác không có được.
Thương hiệu cá nhân là gì ?
Đã bao giờ chúng ta tự hỏi bản thân giá trị của mình đáng giá bao nhiêu, liệu giá trị của bản
thân mình có cao hơn mức lương ta đang hưởng, ngôi nhà ta đang sử dụng, chiếc xe ta đang đi? Làm thế nào để xác định giá trị của bản thân,chúng ta có thể dùng thước đo gì để đo?
Thương hiệu cá nhân là giá trị của một cá nhân nhờ vào các nguồn lực sẵn có : Học vấn, các thành tích về kinh tế, xã hội… xây dựng lên, những giá trị này giúp cộng đồng phân biệt được cá nhân với những người khác trong xã hội.
Thương hiệu được phát kiến bởi các nhà hoạt động kinh doanh nhưng thương hiệu cá nhân thật sự được thăng hoa trong các hoạt động nghệ thuật.
Ca sỹ Đan Trường xuất phát điểm thấp hơn tất cả các ca sỹ khác nhưng những hoạt động anh đã làm được là ước mơ của tất cả các ca sỹ, nhứng bạn trẻ yêu ca nhạc khác.Đan Trường và Hoàng Tuấn xứng đáng được tôn vinh nếu có giải thương hiệu cá nhân thành công nhất Việt Nam.Có một thời gian thị trường âm nhạc xuất hiện rất nhiều Đan Trường “phẩy”,họ có khuôn mặt, giọng hát rất giống Đan Trường nhưng tất cả đều không thể xây dựng một sự nghiệp thành công như anh Bo ( Tên thân thiện mà các fan hâm mộ đặt cho Đan Trường”.
Tại sao cần xây dựng một thương hiệu cá nhân?
Chắc chắn trong cuộc đời, mỗi người trong chúng ta đã đặt câu hỏi về giá trị của bản thân như tôi đã đặt ra ở trên và chắc chắn mỗi người đều có những lý do để giải thích cho các giá trị con người chúng ta đạt được.
Một doanh nghiệp sở hữu một thương hiệu mạnh sẽ có doanh thu , giá bán, các giá trị thương mại, hình ảnh cao hơn các doanh nghiệp không có thương hiệu. Với cá nhân hoàn toàn tương tự, hai con người có học thức, có nhận thức tương đương nhau, nhưng một người có điểm khác biệt sẽ có giá trị hơn người còn lại. Hiện nay các doanh nghiệp khi tuyển dụng luôn đánh giá cao giá trị bản thân của ứng viên, theo họ những con người có những điểm khác biệt về cá nhân sẽ có giá trị hơn các ứng viên khác không có ý thức xây dựng giá trị cá nhân.
Chúng ta không bằng lòng với mức lương hiện có, chúng ta không bằng lòng với học vấn hiện tại, chúng ta cố gắng hết sức để học tập, làm việc với mong muốn sẽ được tăng lương, sẽ có địa vị xã hội, rõ ràng chúng ta đang cố gắng để xây dựng một thương hiệu cá nhân, với thương hiệu đó những giá trị gia tăng sẽ cao hơn khi chúng ta không có thương hiệu.
Trong thực tế những nhóm người sau sẽ có xu hướng xây dựng thương hiệu cá nhân cao hơn các nhóm khác
- Những người làm kinh doanh
- Những người hoạt động chính trị, nghệ thuật, thể thao
- Những nhà nghiên cứu
Cả ba nhóm người trên đều có mục tiêu, chiến lược xây dựng cho mình một thương hiệu, họ đều cố gắng làm việc, phấn đấu để có một thương hiệu với khách hàng, với cộng đồng trong các lĩnh vực họ đang hoạt động. Họ đã đầu tư chất xám, tiền bạc, các hoạt động thật sự để xây dựng hình ảnh, việc đầu tư này sẽ tương đối tốn kém, nhưng khi thương hiệu đã được khẳng định họ dễ dàng thành công với các mục tiêu đã đặt ra.
Tổng thống Bush và đảng Cộng Hòa đã chi phí khoảng 4,2 tỷ đô la cho cuộc tranh cử năm 2004 với đối thủ cạnh tranh J-Terry. Các CEO nổi tiếng trên thế giới có mức lương bằng mức lương của 1000 nhân viên khác cộng lại. Nhờ thương hiệu của mình David Beckham hàng năm kiếm khoảng 30 triệu đô la bên ngoài sân đấu và cùng với vợ là Victoria Beckham luôn đứng trong danh sách những người có thu nhập cao nhất ở Anh.
Một người chỉ là số nhỏ nhất trong hàng tỷ người trên thế giới,để những người xung quanh phân biệt ra bạn là đã rất khó, để họ nhớ được, biết được giá trị của bản thân bạn còn khó hơn nữa. Vì vậy chúng ta hãy bắt đầu suy nghĩ về thương hiệu cá nhân và có những chiến lược, hành động thật sự xây dựng cho mình một thương hiệu.
Thương hiệu cá nhân đã và đang trở thành thước đo giá trị của từng con người trong xã hội. Bản thân mỗi thương hiệu sẽ mang những ý nghĩa, những đặc điểm khác nhau. Vậy làm thế nào để đánh giá thương hiệu của cá nhân ?
Thời gian trước đây , khi thuật ngữ “Thương hiệu” chưa được phổ biến chúng ta vẫn sử dụng từ “danh tiếng” để chỉ những sự việc, doanh nghiệp,tổ chức,…. có những giá trị khác biệt và được thừa nhận trong cộng đồng.
Trong cộng đồng, cá nhân được đánh giá cao nhất là “danh nhân”, danh nhân có thể coi là vị trí cao nhất cho một thương hiệu cá nhân.
Danh nhân là những nhân vật lịch sử hoặc đương đại có những đóng góp cho sự phát triển của xã hội một quốc gia hoặc thế giới. Danh nhân luôn là những tượng đài lớn để người khác học tập và noi theo, vậy danh nhân luôn luôn có thương hiệu và thương hiệu của họ được khẳng định, đánh giá bởi toàn thể cộng đồng.
Thương hiệu cá nhân và danh hiệu cá nhân?
Trong bài viết xây dựng thương hiệu cá nhân của tác giả Trần Trí Dũng và bài viết trước tôi đã nêu một vài nhận định về thương hiệu cá nhân. Cả hai bài viết đều nhận định thương hiệu cá nhân đang trở thành một thước đo giá trị của một con người trong công vi
| “Bạn có thể không sở hữu một chiếc xe Ford, nhưng Google thì không thể cưỡng lại khi sử dụng Internet.” |
Mạng Internet mới qua tuổi 20 trẻ trung nhưng đã kịp tác động rộng khắp và sâu sắc lên nền kinh tế toàn cầu. Internet “co hẹp” không-thời gian kinh doanh. Nếu trước đây, khởi nghiệp ở Mỹ cần vài thập kỷ để nếm những quả ngọt thương trường thì ngày nay, những cái tên Google, Yahoo, Amazon, Ebay, Facebook, My Space, Youtube… đang thống trị nền kinh tế số lại có tuổi đời rất trẻ. Hãng xe Ford đã tồn tại hơn 100 năm mà hiện nay không thể so sánh được với đối thủ trẻ tuổi Google hay Yahoo về doanh số cũng như tốc độ tăng trưởng, và cả thị giá. Cộng đồng Internet toàn cầu đều không lạ về thành công của Google hay Yahoo, nhưng không nhiều người hiểu tường tận rằng một “máy tìm kiếm” với giao diện đơn giản như Google lại có doanh thu và lợi nhuận khổng lồ từ truyền thông, quảng bá thương hiệu trên mạng Internet. Đế chế hùng mạnh như Microsoft hay ngay cả Yahoo đều đang e ngại trước những bành trướng của Google và những hệ thống hỗ trợ hiện diện thương hiệu khác. Điều ít chú ý từ thành công kỳ diệu mang tên Google là bản chất giản dị: Tạo hiện diện thương hiệu trên môi trường số đang bùng nổ khắp nơi.
Hiện diện-Lan tỏa-Hiệu quả
Khi cần thông tin về đối tác, khách hàng, các nhà cung cấp dịch vụ hay các thông tin giải trí bạn sẽ làm gì? Trên 80% người dùng internet sẽ sử dụng công cụ tìm kiếm trực tuyến để làm việc, tra cứu thông tin. Hình ảnh doanh nghiệp xuất hiện tại những vị trí quan trọng là con đường tốt nhất để thu hút quan tâm của khách hàng. Xu hướng mạng xã hội, blog, các công cụ chia sẻ video, tài liệu đa chiều bùng nổ thì nhu cầu hiện diện thương hiệu ngày càng cần thiết. Nhịp sống hiện đại không cho phép dành nhiều thời gian tìm hiểu kỹ càng trước lúc sử dụng dịch vụ, sản phẩm. Cường độ hiện diện là yếu tố ảnh hưởng đáng kể tới cảm xúc và quyết định tiêu dùng. Thế nên, không có gì khó hiểu khi việc xuất hiện thường xuyên, đều đặn trên các công cụ tìm kiếm, các website trung gian (hỗ trợ quảng cáo, PR) không thể thiếu đối với doanh nghiệp trong nền kinh tế số.

(Ảnh chụp màn hình Google khi tìm kiếm với từ khóa “Kỹ năng kinh doanh” ngày 28/09/2007 )
Tốc độ tăng trưởng truyền thông trên Internet đang vượt rất nhanh so với các phương tiện truyền thống… Giới phân tích kinh doanh khẳng định xu hướng này vẫn tiếp tục tăng nhanh do khả năng lưu trữ và liên kết tốt. Tivi, báo chí hay tổ chức các sự kiện công chúng là hình thức doanh nghiệp truyền tải thông tin một chiều, thời gian ngắn, lan tỏa hẹp. Còn Internet khiến quá trình truyền thông điệp tới cộng đồng người rộng khắp, liên tục, rộng khắp và đan xen.

(Thống kê tăng trưởng của các kênh truyền thông tại Mỹ giai đoạn 2005-2009)
Nguồn: Veronis Suhler Stevenson Communications Industry Forecast (2006)
Thế hệ web 1.0 đã tạo ra hiệu ứng thông tin tốt, phục vụ nền tảng cho truyền thông, làm thương hiệu cho doanh nghiệp bằng các hình thức quảng cáo theo logo, mutimedia, bài viết, hay những quảng cáo trên công cụ tìm kiếm, công cụ trung gian (AdBrite, GoogleAd…
. Nhu cầu lan tỏa thương hiệu trên mạng internet hình thành theo nhiều chiều, với doanh nghiệp-đó có thể là website, blog bán hàng, một hiện diện logo quảng cáo trên hệ thống quảng cáo trung gian hay là một đoạn FEED (RSS) cập nhật thông tin. Với người tiêu dùng, sự lan tỏa là việc họ tìm kiếm thông tin về doanh nghiệp qua website, các diễn đàn, các ý kiến phản hồi của người dùng khác
hay đơn giản chỉ là sở thích cá nhân. Bạn có thể thích một bài báo, một video quảng cáo trên TV, nhưng nếu không có hệ thống kỹ thuật số bạn không thể tiếp cận hay chia sẻ với bạn bè.
Các hệ thống web 2.0 (còn gọi là thế hệ Web++) đã thay đổi theo hướng cá nhân hóa, chia sẻ thông tin quan điểm từ 2 chiều, giữa người sử dụng và cộng đồng internet, tạo ra sự liên kết cần thiết, và lúc này doanh nghiệp với người tiêu dùng càng thu hẹp khoảng cách. Doanh nghiệp sẽ phải vận dụng nhiều công cụ thông minh để chinh phục khách hàng, từ việc nâng cấp hệ thống website, làm sự kiện thu hút cộng đồng mạng cho đến thuê người viết blog về mình… Doanh thu của Google, Yahoo tăng trưởng khoảng 30-40% mỗi năm mà phần lớn từ việc bán những hiện diện thương hiệu trên công cụ tìm kiếm, các vị trí trên website, trên các công cụ IM (instant messenger) hay ý tưởng độc đáo của Alex Tew với milliondollarhomepage.com bán từng pixel với giá 1$.
Lượng người sử dụng Internet tăng trưởng 20-30% mỗi năm và vào năm 2010 dự kiến 1,750 tỷ người sẽ sử dụng Internet trên toàn thế giới . Chắc không doanh nghiệp nào lại nỡ bỏ qua cơ hội thương hiệu trong nền kinh tế số sáng tạo này.
Kinh tế số Việt Nam: Những tuyên ngôn làm thương hiệu
Trái ngược với sự sôi động của nền kinh tế số thế giới, Việt Nam dù đã tiếp cận với Internet được 10 năm, các doanh nghiệp, người tiêu dùng Việt Nam vẫn đang đi tìm những hiện diện thương hiệu số. Có lẽ chưa bao giờ nền kinh tế số Việt Nam gia tăng mạnh mẽ bằng giai đoạn các doanh nghiệp bắt đầu tập quen với hiện diện mạng. Đã có lúc xuất hiện lời tuyên ngôn: “Doanh nghiệp phải có website” để giới thiệu, quảng bá hình ảnh, cung cấp thêm thông tin cho khách hàng.Một doanh nghiệp không có website một cách giản dị, được coi gần như đánh mất cơ hội tiếp cận với thị trường, chậm bắt nhịp công nghệ. Nhưng chừng đó chưa đáp ứng được yêu cầu của đời sống kinh tế số thực thụ. Do hệ thống thương mại, thanh toán điện tử chưa phát triển nên website của doanh nghiệp (đầu tư không đúng hướng, đúng công nghệ) đã bị “xếp xó” và sự hiện diện thương hiệu vẫn theo tình trạng “đầu voi đuôi chuột”.
Khi nhận ra không chỉ một website giải quyết được nhu cầu, các dịch vụ giá trị gia tăng bắt đầu nở rộ mà đi tiên phong là dịch vụ quảng cáo trên các website tin tức, kinh doanh bằng banner, logo. Lại một cuộc chạy đua mới khi các website đứng trong hàng “top” luôn kín đặc chỗ với nhu cầu không hề ngừng nghỉ. Nhiều công ty quảng cáo, truyền thông ra đời, trở thành trung gian cung cấp dịch vụ quảng cáo của Google, Yahoo hay các hãng quảng cáo trung gian khác để đặt banner, text (tài trợ theo dạng chữ) trên các công cụ này. Ở phía tiêu cực, dịch vụ phát tán thư rác (spam), các dịch vụ ăn gian bảng xếp hạng (Alexa, Google) cũng luôn được mời chào trên mạng chỉ với mục tiêu “phát triển thương hiệu” cho doanh nghiệp. Cùng với các dịch vụ cung cấp ở trên, doanh nghiệp Việt Nam cũng tiếp cận với báo chí, diễn đàn mở để cung cấp bài viết PR, quảng bá hình ảnh của mình và doanh nghiệp coi quan hệ với báo chí là công cụ làm thương hiệu rất tốt. Nhưng báo chí có mục tiêu chủ đạo là truyền thông và phải cân bằng giữa kinh tế-kinh doanh-xã hội và chính trị, do đó việc nhiều doanh nghiệp cho rằng báo chí là cứu cánh cho thương hiệu đã có thể bỏ qua những phân tích kinh doanh rất thực tế. Dù có ích, PR quảng cáo trên công cụ này vấp phải hạn chế của các mẩu tin, tồn tại theo thời điểm trong khi nhu cầu của họ là sự hiện diện lâu dài và liên tục trên kinh tế số.
Trên thực tế, nếu bạn mua báo đọc buổi sáng (chắc chỉ vào những hôm ngại truy cập internet) thì cũng sẽ được nhìn cảnh người bán báo chủ động vứt bỏ hàng xấp quảng cáo trong ruột tờ báo lớn, như thể xấp quảng cáo đó đang “làm phiền” người mua tờ báo. Điều lạ là chẳng thấy mấy ai ngăn cản việc đó.
| Phải chăng đã tới lúc các doanh nghiệp cần các hệ thống phát triển và chăm sóc thương hiệu hiệu quả và chuyên nghiệp hơn? |
Bắt nhịp kinh tế số thế giới, cơ hội cho Việt Nam vẫn còn?
Theo số liệu tham khảo từ Trung tâm Internet Việt Nam (VNNIC), tính đến tháng 8/2007, số người sử dụng Internet ở Việt Nam là 17.220.812 người, tương đương khoảng 20,46% dân số.Trong 6 tháng đầu năm 2007, số lượng người dùng Internet ở Việt Nam đã tăng gần 11%, tỷ lệ người dùng trên tổng số dân đã tăng từ 17,94% lên tới 19,87%. Tổng số địa chỉ IP đã cấp tăng gần gấp đôi, từ 1.862.400 lên tới 3.475.200, và tổng số tên miền .vn đang hoạt động tăng 6.956 tên, từ 36.619 lên 43.575.
Khảo sát mới nhất của Asia Digital Marketing Yearbook cho biết chỉ tính đến tháng 5/2007, số người sử dụng Internet tại Việt Nam đã vươn lên vị trí số 17 trong tốp 20 quốc gia có “cư dân mạng” đông nhất trên thế giới. Cũng theo báo cáo này, có đến 72% số người trong độ tuổi 18 – 30 sử dụng Internet thường xuyên để tán gẫu (chat); và 81% số người trong độ tuổi 41-50 thường xuyên đọc tin tức trên Internet.
Việt Nam đang trỗi dậy, trở thành thị trường tiềm năng với bất kỳ doanh nghiệp tổ chức trong và ngoài nước. Trước nhu cầu vừa xét, chúng ta cùng duyệt qua những site và hệ thống được “định nghĩa” là tập trung phát triển thương hiệu số cho kinh doanh dưới đây.
Lantabrand.com: sớm tham gia hỗ trợ hiện diện thương hiệu tại Việt Nam từ năm 2004 với cách thức hướng tới sự chuyên nghiệp, Lantabrand đăng tải thông tin, kiến thức PR, nhờ thế thu hút được quan tâm từ phía công chúng, và những người yêu thích-quan tâm công việc này. Bản thân công ty Lantabrand cũng có các dịch vụ thương hiệu. Cơ cấu như một trang tin điện tử đã và đang hạn chế khả năng giao tiếp của Lantabrand. Sự đơn điệu hiện tại chưa thể tạo ra một cộng đồng thực sự hiệu quả: “Không đạt trọng lượng tới hạn để bùng nổ”. Trong một thời gian dài, Lantabrand cũng không cho thấy sự đột phá nào về công nghệ thương hiệu.
Thuonghieuviet.com.vn: Với mục tiêu xây dựng, phát triển, quảng bá thương hiệu và bảo vệ quyền lợi hợp pháp của các doanh nghiệp sản xuất và kinh doanh tại Việt Nam, Cục Xúc tiến Thương mại phối hợp cùng Thời báo Kinh tế Việt Nam tổ chức “Triển lãm Thương hiệu Việt Nam trên Internet” tại địa chỉ www.thuonghieuviet.com.vn, được triển khai từ tháng 4/2003. Tại đây các thương hiệu của Việt Nam được liệt kê theo ngành và có bảng xếp hạng thương hiệu Việt Nam thông qua bình chọn hàng năm. Website này chỉ dừng lại ở việc cung cấp thông tin về doanh nghiệp dưới dạng sơ lược, chưa có các hoạt động xúc tiến, hỗ trợ doanh nghiệp hiện diện thương hiệu.
Mạng Truyền Thông Thương hiệu Việt-www.thuonghieuviet.com của công ty Cổ phần Truyền thông Thương hiệu Việt cũng có mô hình hoạt động tương tự như Thuonghieuviet.com.vn cũng bằng việc cung cấp các thông tin về thương hiệu của các doanh nghiệp và top các thương hiệu mạnh, các thông tin về cách tính cũng như tiêu chí bình chọn vẫn chưa được công bố rộng rãi. Thuonghieuviet.com cũng đã cho ra đời sách vàng về thương hiệu Việt với 3 tập sách được phát hành nhằm giới thiệu các thương hiệu Việt Nam.
SAGA: Kể từ tháng 2/2007, www.saga.vn nhanh chóng vươn lên trở thành mạng xã hội Internet về kinh doanh đầu tiên tại Việt Nam. Hàng chục nghìn người sử dụng, khai thác hệ thống phần lớn là doanh nhân, cán bộ chuyên môn, sinh viên, giáo sư, chuyên gia… SAGA cung cấp một hệ thống thông tin và phương tiện làm việc-truyền thông có tính sẵn sàng cao. Đáng kể nhất là môi trường giao thương thân thiện, tập trung cao độ vào kiến thức và kỹ năng kinh doanh. Hệ thống tăng trưởng 1000% sau 6 tháng hoạt động. Kết nối cộng đồng kinh doanh lan tỏa mạnh mẽ của hệ thống đang là tâm điểm chú ý của các doanh nghiệp trước nhu cầu quảng bá hình ảnh-thương hiệu. SAGA cũng có hiện diện rõ trong xã hội “thực” qua cuốn sách “Văn Minh Làm Giàu & Nguồn Gốc Của Cải” được cộng đồng kinh doanh đánh giá cao gần đây, cùng với các hoạt động tư vấn và hỗ trợ khởi nghiệp-kinh doanh. Đây là là hệ thống rất hứa hẹn cho tương lai xây dựng thương hiệu số của doanh nghiệp Việt Nam.
Ngoài ra còn nhiều website của các tổ chức, doanh nghiệp cá nhân mở ra để quảng bá thương hiệu cho doanh nghiệp tại Việt Nam, các hình thức phổ biến là cung cấp vị trí đặt quảng cáo, bài viết PR, các dịch vụ gia tăng như SEO (Tối ưu tìm kiếm website), tăng thứ hạng trên bảng xếp hạng, gửi thư tiếp thị (Spam)… và sự bùng nổ này kéo theo nhiều phiền toái, tác động tiêu cực từ người sử dụng Internet.
Trào lưu web++ đã tạo ra môi trường trao đổi, cá nhân hóa nhưng lại tạo ra lỗ hổng lớn về thông tin như sự lộn xộn, thiếu định hướng. Chắc chắn hệ thống Web thế hệ mới sẽ là một hệ thống bao gồm môi trường trao đổi, kết nối phục vụ nhu cầu thiết thực của cuộc sống(công việc, kinh doanh) hơn là giải trí, phục vụ sở thích cá nhân. Khi đó xây dựng thương hiệu trên hệ thống số sẽ cần các nền tảng, ý tưởng đột phá và một cộng đồng có văn hóa, uy tín. Cnet, ZdNet đã thành công khi tạo dựng hệ thống đánh giá về sản phẩm công nghệ có tham gia chuyên gia và ý kiến người dùng. Cốt lõi của thành công chính là việc định hướng người dùng ý thức, niềm tin vào thương hiệu của chính các website và sau là những thương hiệu có hiện diện và được cộng đồng đánh giá cao.
Xa hơn, rõ ràng không chỉ ở Việt Nam mà thế giới cũng đang cần hệ thống đánh giá, phát triển thương hiệu cho doanh nghiệp trong một mạng xã hội trên internet. Theo một số chuyên gia, hệ thống hỗ trợ hiện diện thương hiệu đó phải có những điểm nhấn sau:
- Có ý tưởng đột phá, tạo ra môi trường làm việc chuyên nghiệp.
- Có văn hóa trao đổi, thảo luận cũng như văn hóa kinh doanh nói chung.
- Hệ thống chuẩn mực thông tin, kiểm duyệt, định hướng người dùng tốt, khả năng đánh giá, liên kết với các kênh truyền thông, cộng đồng cũng như xã hôi.
- Đột phá về công nghệ, sử dụng những tiện ích gần gũi với người sử dụng.
- Hạ tầng kỹ thuật, khoa học vững chắc, được phát triển bằng nội lực cốt lõi, khác biệt, không có tính chất sao chép và có khả năng tự hoàn thiện, phát triển thêm.
- Đội ngũ chuyên gia, quản lý, điều hành chuyên nghiệp, có trình độ chuyên môn, nắm vững và liên tục sáng tạo để đưa ra những giải pháp marketing, làm thương hiệu số với trách nhiệm, hiệu quả cao nhất.
- Cộng đồng kinh doanh có kiến thức, uy tín và tầm ảnh hưởng, là nền tảng tham khảo, hỗ trợ quá trình khởi nghiệp kinh doanh, phát triển kinh tế bền vững.
Theo Thomas Friedman, thế giới đang liên tục được “làm phẳng” nhờ vào sự phát triển của cộng nghệ và quá trình R&D liên tục của loài người. Liệu có giải pháp nào tại Việt Nam tạo ra “kháng sinh thương hiệu” cho các doanh nghiệp Việt Nam trước làn sóng bành trướng của những con khủng long OO ( Minh họa cho Google và Yahoo). Cho đến nay ngay cả trên thế giới cũng vẫn còn những khoảng trống quyền lực của một hệ thống hỗ trợ hiện diện thương hiệu có khả năng đáp ứng tối đa được nhu cầu của thị trường. Cơ hội còn nguyên cho Việt Nam!!
Nguyễn Trí Đạt-Bùi Quang Nam
© SAGA, 28/09/2007
=====
Bài viết www.saga.vn hợp tác với báo điện tử Dân trí, ngày 14/10/2007
=====
1. Nghề nghiệp là gì?
Theo quan điểm của tôi là 1 nghề để phục vụ sự nghiệp. Bao gồm: (1) Kiến thức, (2) Kỹ năng
Kiến thức là những thứ bạn được học, được tiếp xúc qua sách vở, trường lớp, qua mạng internet hay bất thứ thứ gì người ta gọi là kiến thức để mở mang đầu óc, xây dựng một hệ thống suy nghĩ, phân tích về nó.
Kỹ năng là những kinh nghiệm, những bài học thật sự, những hành động mà bạn làm được qua quá trình làm việc, thực nghiệm.
Hai yếu tố này khi kết hợp với nhau, qua thời gian dài “mài đũng quần” (đi học) bạn có một chứng chỉ (bằng) để ra trường. Bằng của bạn có thể là kỹ sư, của tôi là cử nhân, của bạn kia là công nhân. Nhưng không ai phủ nhận phải có kỹ năng và kiến thức để làm việc.
2. Bạn bè là gì?
Bạn bè với tôi chỉ đơn giản là người tôi có thể ngồi nói chuyện và chia sẻ một điều gì đó. Dù là vấn đề đơn giản nhất đến vấn đề phức tạp nhất. Khi tôi đã coi ai là bạn bè, có lúc tôi bực bội, khó chịu nhưng tôi luôn dành cho bạn bè mình điều tốt nhất. Những ai là bạn bè tôi đều có thể cảm nhận được điều đó, và họ trả lại cho tôi phần nào tôi nhận phần đấy.
————————————————
Đoạn này xóa rồi.
————————————————
P/s: Đêm nay vào blog của nhiều người kêu ca vì phiền hà vì “bạn” quá, tiện thể làm 1 cái và xin lỗi anh em nếu vào mà không đúng mục đích.
Đạt Eric
Hôm nay mình về sớm hơn thường nhật, gần 6h đã ra khỏi VP. Dở hơi dở quẻ thế nào mọi hôm đi đường Định Công về, hôm nay phởn nghĩ đi đường Trường Chinh cho thoải mái.
Vừa ra khỏi chỗ cây xăng Lê Trọng Tấn thấy nghi nghi tự nhiên hôm nay chỗ này vắng tanh, chả thấy bị tắc như mọi hôm. Nhắm mắt nhắm mũi (không đeo khẩu trang) tới chỗ Bảo Tàng Phòng Không-Không Quân thì đúng là tắc thật. Như bình thường là mình quay lại đi lối Lê Trọng Tấn, chắc về sớm nên phởn thế là phóng ngược chiều lên chỗ cầu rẽ vào lối Kim Liên.
Đến đây tôi mới thấy mình cực ngu, chui vào đúng chỗ tắc, chả hiểu hôm nay là ngày gì mà lắm người, lắm xe thế, bao nhiêu là khói bụi, tiếng còi bim bim, tiếng chửi thề và cả những tiếng ối á, huỳnh huỵch, những tiếng la hét ầm ĩ của các chị em vì dạo này trời mát, chị em mặc váy đi làm nhiều, tắc đường, đứng khói nó cứ xả vào không chịu được. Tớ đứng giữa khu tắc, cứ quay bên này thì tắc, bên kia thì cũng không khá hơn. Cuối cùng tớ có cao kiến bê xe máy trên đầu chạy băng băng qua đoàn người đang chen lấn. Họ mắt tròn mắt dẹt nhìn tớ (Đoạn này bịa), thực ra là tớ tìm được 1 cái ngõ nhỏ đi tắt ra chỗ Phạm Ngọc Thạch, đi đến đây thì khoảng 20 cái xe buýt, hàng trăm cái ô tô và rất nhiều xe máy đang tắc dí dị, tiện thể lúc tắc đường lắm chị em ghé vào các quán vỉa hè ăn vặt, các cửa hàng quần áo cũng tự nhiên quá tải, mấy cô bán hàng ra sức chửi, ra sức đuổi mà không được….
Đuối sức quá, tôi chạy lên đoạn gần tòa nhà Hàng Hải, đang làm hầm nên nhiều thứ linh tinh quá, vèo vèo một chị chạy LX vượt qua mặt mình, đi ngược chiều đường đang tắc. Chị này đang chạy tự nhiên nghe tiếng la ó ầm ĩ..” Xé váy con LX cho tao…,d@$*@&$*@&$, đường thế này nó còn đi ngược chiều ai đi được”, may quá mình hôm nay mặc quần bò
. Đi qua chỗ đó là được về nhà, hết gần 1 tiếng tắc đường….
Lúc nào rảnh tớ sẽ làm 1 bài trên SAGA về việc tắc đường và giải pháp kinh tế về nó.
Hôm nay thấy lượng Friends là 300 ngồi xóa xóa, remove mất 1 tiếng mà vẫn còn 236….óe óe. Có bạn nào bị tớ nhỡ tay xóa nhầm thì add lại nhé. Khổ cái tính tớ thấy ai cũng add, mà sao cái blog không cho nhiều người hơn nhỉ. Dạo một vòng thế giới 360 thấy tớ khác quá, lâu nay tớ vô tâm hay tại tớ bận quá nên chả chăm chút blog, rồi hỏi han bạn bè. Phải tội là tớ cũng hay gây thù chuốc oán, bản tính xấu xa, bẩn bựa nên các bạn ghét cũng phải. Ngày xưa có entry mới là có comment, giờ mốc meo chả có comment nào.
Nếu cứ ngồi nhầm bạn bè, những người tớ đã chơi và từng nói chuyện cả ngoài đời và trên mạng thật sự phải gấp 10 lần-20 lần số người tớ add được vào blog, có người tớ chỉ nói 1-2 lần nhưng ấn tượng bao nhiêu năm, có người tớ gặp từ ngày đầu lên mạng, đến giờ cũng đã ngót nghét 4 năm.
Không biết bao nhiêu forum, bao nhiêu website đã giúp tớ mở mang tri thức, kinh nghiệm và chia sẻ những tình cảm. Từ những lúc buồn chán, thất vọng nhất cho đến những giây phút thành công, vinh quang trong cuộc sống. Nhiều khi tôi thấy mình sống thật tệ, thật hời hợt.
Tôi chưa bao giờ quên hình ảnh 2 thằng admin thức cả đêm để vẽ cái banner xấu mù, chắp vá. Tôi càng không quên những giây phút đắm mình tại quán Net cuối năm thứ 1 để học “forum”, càng không quên những người bạn “lớn” đã không ngần ngại trao cho tôi quyền để làm việc. Mỗi khi nhắm mắt, tôi lại nhớ về hình ảnh các bạn lớp Kế hoạch 45A-nơi tôi có 3 năm gắn bó, tâm huyết cùng những khát khao. Chưa bao giờ tôi quên hình ảnh cả nhóm G8++ chia sẻ cùng tôi bao nhiêu khó khăn, cùng tôi vượt qua những bài học, xây dựng những ý tưởng. Rồi những người thầy, những bài giảng và những người bạn game thủ CS. Họ mang cho tôi một cuộc sống muôn màu, nhiều cảm xúc. Liệu đã có lần nào, tôi nợ tất cả các bạn một lời xin lỗi, một chút hòa bình hay một giây tôi không phải là thằng “ngang tàng”.
Có bài hát này rất hay, một bài Rock Balad-Gần 3 năm rồi tôi không nghe, hôm nay search trên Youtube thấy, hợp tâm trạng. Anh em, bạn bè, bè bạn và cả cừu thù ghé thăm, nghe cái rồi comment cho nó đỡ “mốc”.
Thân!!!
Forever Autummn
So, the season of the fall begins
Down the crossroads in a sleepy little inn
By the fire when the sun goes down
But the night becomes you
And the secrets of the rain
Forever autumn
And the season of the fall begins
Out the nightlands when the thunderstorm sets in
The secrets clear in the cloudy night
But the night becomes you
And the secrets of the rain, they will stay the same
And the time will come soon
With the secrets of the rain, and the storm again
Coming closer every day, forever autumn
And the season of the fall begins
Past the passingbell, past willow磗 weeping
A ripple forms on the brinks of time
But the night becomes you
And the secrets of the rain, they will stay the same
And the time will come soon
With the secrets of the rain, and the storm again
Coming closer every day, forever autumn
Đôi khi trong dòng đời, ta đứng lại….để băn khoăn
Đi đâu?- Đứng yên?-Hay quay lại?
Tôi không xuất phát nhanh, đã từng ở vị trí thấp hơn nhiều người. Hay nói văn hóa là không có một “platform” tốt để xuất phát. Cách đây 4 năm tôi lên Hà Nội và không bao giờ nghĩ mình sẽ cuộc sống như bây giờ. Khi lần tiên đứng trước bến xe buýt đầu tiên ở cổng trường KQTD. Tôi đã tự hỏi mình câu hỏi đó. Một cậu học sinh tỉnh lẻ, đứng trước dòng người tan tầm mà không biết mình sẽ phải làm gì ngày mai.
Học hết năm đầu, tôi chơi game không giỏi, cũng không chơi nhiều nhất, học hành thì lẹt đẹt với số môn nợ nhiều hơn môn qua. Khi bạn bè tíu tít đăng ký khoa. Tôi đứng lại tự hỏi “Đi đâu-Đứng yên-Quay lại?”. Cuối cùng tôi cùng một chút may mắn đã thoát nạn và bắt đầu một tập thể mới. Tôi chọn cho mình phương án đứng yên tại chỗ và đi chậm. Tôi đã có những người bạn tốt, sống nhiệt tình, tôi bắt đầu biết nghĩ và sáng tạo.
Học hết năm thứ 2, tôi bớt chơi game, học vẫn tệ, lần đầu tiên đi làm, biết bán sức lao động và nhận tiền lương. Tôi bắt đầu biết giá trị của việc phải làm (không phải học). Khi hết hai tháng hè, giám đốc công ty hỏi tôi “Em định giờ thế nào”-Tôi lại hỏi mình “Đi làm-Học-Hay là không làm gì”-Tôi chọn phương án thứ 3-Tôi thích tự do
Hết năm thứ 3, tôi học vẫn phập phù, cùng nhóm bạn dự thi SVKN-Thất bại. Tôi đứng trước ngưỡng cửa của sự sụp đổ. Tôi thốt lên “Đi tiếp-Làm lại-Bỏ”, tôi đi tiếp cùng SVKT
Tháng 12/2006. Tôi bị triệu tập lên PA25 vì SVKT. Chưa bao giờ tôi khủng hoảng thế-”Duy trì-Bỏ”. Tôi quyết tâm duy trì
Tháng 3/2007. Cố gắng học tập và làm tốt chuyên đề cuối khóa. Tôi đứng trước cửa ” Học-Làm”-Tôi đi kiếm việc.
Tháng 12/2006-tháng 4/2007- Khi thấy và tham gia SAGA-Tôi đã đặt câu hỏi “Làm-Chỉ đứng ngoài-Không tham gia” Tôi đã chọn tham gia, quyết tâm xây dựng cộng đồng….
Tháng 9/2007-Sinhvienkinhte.com.vn đóng cửa vô thời hạn. Tính đi tính lại, bỏ là hợp lý nhất.
Từ đó đến nay, tôi đã lớn, biết suy nghĩ hơn nhiều. Tuy bản tính nhiệt tình, nóng nảy nhưng tôi thấy mình vẫn đang đi đúng, nhiều bạn bè tôi vẫn đang vất vả từng ngày với công việc, tôi cũng phải cố gắng….
Hôm nay tôi đang tự hỏi liệu bao giờ tôi lại phải hỏi lại chính tôi không?