Archive for 24/06/2007

Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải.

Cuốn sách tiếp theo của tác giả Vuơng Quân Hoàng đang trong giai đọan hoàn thành bản thảo, và đang được các đồng nghiệp thuộc Nhóm biên soạn sách biên tập từng dòng, nhằm đảm bảo chất lượng và tính hữu ích cao nhất cho độc giả.

Tên cuốn sách sẽ là:

Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải.

Dài chừng 420-430 trang nội dung. Dự kiến sẽ xuất bản trong khoảng 2 tháng tới đây. Mong rằng cuốn sách sẽ tới được với nhiều bạn đọc nhất trong khả năng cho phép. Tác giả viết bản thảo cuốn sách từ tháng 7/2006, như vậy mất gần như trọn vẹn 1 năm để hoàn thành. Tuy nhiên, như nhiều người đọc thử bản thảo cho biết, cuốn sách trải qua một không – thời gian rất rộng, từ hàng triệu năm kể từ khi loài người khôn ngoan mới hình thành cho tới kỷ nguyên Internet của chúng ta.

Đây sẽ là cuốn sách rất có ích và không hề khó đọc. Đây là cuốn sách thứ 3 của VQH, nhưng là cuốn đầu tiên viết về kinh doanh và làm giàu. Hai cuốn trước về tài chính đã xuất bản năm 2000 (NXB Chính trị Quốc gia Sự thật) và 2007 (NXB Đại học Quốc gia HN).

Truyền thông thời chứng khoán

Truyền thông bùng nổ

112.gifCông ty A tăng vốn, công ty B chuẩn bị IPO, công ty C hợp tác chiến lược với tập đoàn D –tập đoàn hàng đầu thế giới trong lĩnh vực… Những thông tin này bạn đọc được hàng ngày trên các tờ báo, các trang tin điện tử thậm chí ở bất kỳ đâu có nói về chứng khoán.

Đúng là chứng khoán đã đi vào đời sống của rất nhiều người Việt Nam, họ có thể hàng ngày, hàng giờ nói chuyện chứng khoán, giá cổ phiếu, từ nói chuyện phiếm đến rỉ tai nhau những thông tin chưa tồn tại trên thị trường. Chưa xét đến độ đúng sai, nhưng đó là quảng cáo truyền miệng, và khi người dân tự có ý thức đi tìm thông tin, ý thức rủ rỉ nhau thì thương hiệu doanh nghiệp cũng tự lên. Khi đọc, xem, nghe trên các phương tiện truyền thông, chúng ta chủ động tiếp nhận thông tin tới não bộ – nơi có các bộ lọc khác giám sát, từ đó thông tin ở mức độ chính xác nhất có thể.

Trao đổi với một số nhà đầu tư trên sàn, tôi nhận được câu trả lời thật thú vị: hỏi “Vì sao em mua cổ phiếu FPT?” – trả lời “Vì em thấy ở đâu cũng có biển hiệu, chắc chắn doanh nghiệp làm ăn tốt lắm”; hỏi “Tại sao em mua cổ phiếu ngân hàng?” – trả lời “Vì dạo này em thấy ở đâu cũng có ngân hàng, em cứ mua theo bạn bè khuyên thôi” . Rõ ràng không phải chuyện vui, thương hiệu và hình ảnh doanh nghiệp đang đóng góp giá trị cho doanh nghiệp bằng việc làm tăng sự nhận biết, tăng giá cổ phiếu dù qua việc định giá tài sản vô hình theo chuẩn mực quốc tế, hay theo cảm nhận hình ảnh đơn sơ của nhà đầu tư đã bộc lộ ở trên.

Truyền thông của doanh nghiệp phần nào đã tác động tích cực đến thị trường, thương hiệu của mình. Đáng tiếc, sau khi có những cảm nhận đơn sơ đó, những nhà đầu tư cá thể (90% nhà đầu tư trên thị trường) lại gặp phải nhiều rào cản trên con đường tìm kiếm thông. Quá ít và một chiều, mô tả mà thiếu giải thích, nhiều nguồn và thường xuyên “đá” nhau. Đó là những đặc điểm dễ nhận dạng của thông tin mà chúng ta đang hàng ngày tiêu hóa. Một nhà đầu tư phát biểu: “Nếu chỉ đọc những tin về công bố kết quả kinh doanh, tôi nghĩ có thể tưởng tượng ngay đến một nền kinh tế, nơi mà doanh nghiệp nào cũng có mức lợi nhuận cực kỳ dễ dàng và cao”. Trái ngược với sự náo nhiệt của thị trường chứng khoán, rất nhiều sinh viên học chuyên ngành kinh tế đang băn khoăn khi nghiên cứu doanh nghiệp. Các em có trao đổi: “ Chúng em tìm kết quả kinh doanh của doanh nghiệp rất dễ, báo cáo nào cũng có, nhưng khi tìm các tài liệu về kế hoạch kinh doanh, chiến lược phát triển thì kết quả rất ít. Sắp đến đợt nộp báo cáo rồi mà chỉ có số liệu thế này em biết phân tích làm sao? Em cũng không hiểu được nếu thiếu những tài liệu kia thì doanh nghiệp làm sao có những kết quả kinh doanh tốt, cổ đông, nhà đầu tư có thể đánh giá được doanh nghiệp và cổ phiếu?

Hóa ra còn tồn tại những vấn đề

106.gifĐến lúc này tôi mới giật mình nhìn lại, vậy bấy lâu nay tôi đang quan sát gì trên thị trường? Nếu không có những ý kiến ở trên chắc hàng ngày tôi vẫn xem báo cáo thị trường, những bản cáo bạch, nhứng đoạn quảng cáo giới thiệu về doanh nghiệp mà quên mất doanh nghiệp đang kinh doanh như thế nào? Đang làm gì với những số liệu ở trên? Chúng ta ngày ngày quay trong biết bao chỉ số, bao nhiêu thước đo từ các bảng giá trong khi doanh nghiệp làm ăn ra sao không ai có điều kiện tiếp xúc thực tế. Những hiện tượng “làm giá”, “giao dịch nội gián”…. cũng xuất phát từ việc một số ít người có được thông tin còn phần đông không có điều kiện tiếp xúc với nó. Những điều này này có thể đưa đến những tai nạn trong truyền thông mà thời gian gần đây biết bao nhiêu sự kiện khiến nhà đầu tư bất bình.

Một nhà đầu tư chia sẻ: “Có một công thức trên thị trường : Chỉ cần một thương hiệu vừa đủ đến tai nhà đầu tư + Một bản cáo bạch đẹp + Những hoạt động truyền thông bình thường như ở trên = Giá cổ phiếu sẽ lên, doanh nghiệp sẽ có lợi. Còn chúng tôi, những nhà đầu tư gần như mù tịt với thông tin, tra khắp các loại tin cũng không hiểu họ làm thế nào để đem lại lợi nhuận cho chúng tôi.” Anh ta còn cho biết “Trên danh nghĩa tôi cũng là chủ công ty vì tôi sở hữu cổ phần, nhưng khi đi họp tôi cũng không thấy họ nhắc nhiều về việc phát triển doanh nghiệp mà chỉ tập trung vào những số liệu đã công bố, những kế hoạch tách, gộp, chia chác lợi nhuận, nhiều lần tôi có thắc mắc nhưng họ cho biết những tài liệu đó là bí mật của công ty không thể dễ dàng đem ra ngoài được.”

Thực tế này mang đến một cảm nhận có phần hơi tiêu cực: “các doanh nghiệp chỉ có trách nhiệm công bố các thông tin theo luật định, các thông tin mà nhà đầu tư thích chứ không có ý định công bố các tin tức liên quan đến quá trình hoạt động của doanh nghiệp”.

40.gifNhưng cần nhớ rằng truyền thông trong kinh doanh không phải là việc đáp ứng đúng mà là đáp ứng đủ thông tin. Doanh nghiệp công bố các báo cáo theo luật định là chính xác, nhưng bên cạnh đó những thông tin về hoạt động của doanh nghiệp, các định hướng phát triển, những thành tích, thất bại lại thu hút được sự tham gia của công chúng. Nhà đầu tư ban đầu sẽ cần những báo cáo tài chính, những bản cáo bạch để quyết định đầu tư, nhưng khi họ đã sở hữu một phần công ty, họ cũng muốn biết tài sản của mình có được dùng vào đúng mục đích, có đúng định hướng của mình khi đầu tư không. Bản thân
họ khi đầu tư cũng phải ki

Đôi khi….

Lâu lắm không có đôi chút khoảng lặng trong cuộc sống để ngẫm nghĩ. Thời gian với mình trôi đi nhanh và gấp. Mình cố gắng gấp 2-3 lần so với hồi đi học, như con ong chăm chỉ ngày ngày lên công ty và về.
Đôi khi trong cuộc sống là lúc nhận ra mình đã khác. Câu này mình thích nhất, ủng hộ nhất và thấy rất phù hợp với mình.

Đôi khi mình tự ngồi trong quán chè đá nhìn lại mình, mình có khác mình ngày xưa nhiều không, có thay đổi gì nhiều không ? Hình như có đôi chút, hình như có những suy nghĩ thoáng qua. Mình đã thay đổi rất nhiều.

Hết năm học thứ nhất, mình mất phương hướng thật sự vì mình không tìm cho mình một lối đi rõ ràng, lúc đó lựa chọn CNTT là giải pháp tình thế pha chút đam mê. Cả một tháng hè mình ngồi trong hàng Net, ngày đấy khổ lắm, sinh viên nghèo mà tiền Net lại đắt, dần dà mình học được ít kiến thức về máy tính và mạng. Sau này mình chuyên đi sửa chữa cho các hàng Net không lấy tiền để được ngồi chơi.

Đôi khi mình nhận ra mình thay đổi dần, đó là khi mình bước vào năm thứ 2, tuy mình vẫn bỏ học, vẫn đêm nào cũng chơi game nhưng mình đã có những điều khác về tư tưởng.

Hết năm thứ 2, khi bạn bè đang mải với kỳ nghỉ, mình đã dám đi làm. Hai tháng hè nóng nực mình đã đổ bao nhiêu mồ hôi thậm chí là sức khỏe để biết thế giới kinh doanh như nào. Đôi khi mình nhận ra công việc kinh doanh toàn chứa những điều phi pháp….Mình nghỉ khi anh giám đốc vẫn muốn mình đi làm.

Mình vẫn còn nhớ câu nói mình đã nói với anh Vinh ( 3C), “Tiền với ai cũng quý, nhưng em nghĩ em cần học nhiều hơn để kiếm ra được nhiều tiền hơn” và bây giờ thi thoảng đi qua 39C Lý Thường Kiệt , 3 C vẫn thế còn mìn đã tiến khá xa.

Đôi khi mình nhận thấy mình quá hời hợt trong việc học, đó là năm thứ 3. Mình cứ chạy lòng vòng với những việc vô danh rồi mình được kéo đi hoạt động với tập thể. Mình đã phát huy rất nhanh những kỹ năng của mình. Quá trình rèn luyện đó đã biến mình từ một sinh viên dở tệ trở thành một người có ích, những ý tưởng liên tiếp ra đời và phát triển.

Khi vào chuyên ngành, mình chợt nhận ra mình yêu thích kinh doanh thật sự, đam mê với các chiến lược, những định nghĩa kinh doanh… và khi mình cùng Chung tập hợp nhóm B2B cafe thì mình đã tự đánh cho mình những dấu ấn.

Nhìn lại quãng thời gian đó, bọn mình đã rất vui vẻ và hòa đồng. Tuy cả nhóm liên tục cãi nhau, xung đột nhưng tất cả đã hiểu nhiều về kinh doanh và cuộc sống. Dần dần mình phát hiện ra ở mình có những điều gì đó rất lạ, như một mầm sống, mình thấy mình khát khao kinh doanh

Rồi bước vào năm thứ 4 với bao bộn bề, bài tập cùng sự phát triển của http://sinhvienkinhte.com.vn và chính nó là bệ phóng cho mình tới Saga.

Hôm nay nhìn lại thấy đôi khi mình đi như tên lửa….

Quá khứ

Hôm nay dọn dẹp Blog, xóa bớt những nick không mấy liên quan tới mình chợt thấy nhiều bạn quá. 300 người. Xóa mỏi tay còn khoảng 200.
Một điều hay mình phát hiện được ở các nick đó là sự hoài niệm, nuối tiếc về quá khứ. Tự nhiên giật mình không biết mình có như vậy không.
Lâu rồi với mình không có khái niệm quá khứ, không có chút nuối tiếc những điều đã qua. Tính mình ham vui, cả thèm chóng chán nhưng cũng có lúc rơi vào trạng thái giống những người bạn kia.
Những người bạn ở trên, có người là anh mình, có người là người yêu cũ của bạn mình, có cả những đứa em mới lớn. Nhưng thú vị nhất họ đều tiếc nuối về tình yêu, ai cũng tiếc về một mối tình đã trải qua trong quá khứ.
Mình có tiếc nuối quá khứ không nhỉ?

Mình quen sống với kỉ niệm đẹp, những kí ức êm đềm hơn là những điều day dứt dằn vặt. Mình phải mất 3 năm học ĐH để hiểu ra điều này.
Tương lai với mình có quá nhiều việc để làm, có rát nhiều hoài bão, ước mơ. Hiện tại mình mới đang khởi đầu tất cả, hôm qua chat với anh Nam một lúc. Mình nói với anh ” Em đang bắt đầu học lại…” đúng là thế. Mình đang bắt đầu học lại những kỹ năng căn bản trong công việc.

Nếu những người bạn của tôi đọc được những dòng này, tôi chỉ muốn nói với các bạn rằng :
Bạn không thể thay đổi được quá khứ, nhưng hiện tại và tương lai ở trong tầm tay, đừng cố gắng đảo ngược thời gian mà hãy cho nó có ích

Đạt Eric

Stairway to heaven

Lâu lắm mới nghe lại, up lên lúc giờ nghỉ trưa để thi thoảng relax

rn
rn
There’s a lady who’s sure all that glitters is gold
rn And she’s buying a stairway to heaven
rn When she gets there she knows, if the stores are all closed
rn With a word she can get what she came for
rn Ooh, ooh, and she’s buying a stairway to heaven
rn
rn There’s a sign on the wall but she wants to be sure
rn ‘Cause you know sometimes words have two meanings
rn In a tree by the brook, there’s a songbird who sings
rn Sometimes all of our thoughts are misgiven
rn Ooh, it makes me wonder
rn Ooh, it makes me wonder
rn
rn There’s a feeling I get when I look to the west
rn And my spirit is crying for leaving
rn In my thoughts I have seen rings of smoke through the trees
rn And the voices of those who stand looking
rn Ooh, it makes me wonder
rn Ooh, it really makes me wonder
rn
rn And it’s whispered that soon if we all call the tune
rn Then the piper will lead us to reason
rn And a new day will dawn for those who stand long
rn And the forest will echo with laughter
rn
rn If there’s a bustle in your hedgerow, don’t be alarmed now,
rn It’s just a spring clean for the May Queen
rn Yes, there are two paths you can go by, but in the long run
rn There’s still time to change the road you’re on
rn And it makes me wonder
rn
rn Your head is humming and it won’t go, in case you don’t know
rn The piper’s calling you to join him
rn Dear lady, can you hear the wind blow, and did you know
rn Your stairway lies on the whispering wind
rn
rn And as we wind on down the road
rn Our shadows taller than our soul
rn There walks a lady we all know
rn Who shines white light and wants to show
rn How everything still turns to gold
rn And if you listen very hard
rn The tune will come to you at last
rn When all is one and one is all
rn To be a rock and not to roll.
rn
rn And she’s buying the stairway to heaven
rn

Ngày mệt

Các bạn nhìn hình minh họa sẽ tưởng tượng rằng mình đang ngồi trên văn phòng và vò đầu bứt trán với những thứ linh tinh. Tuần vừa rồi đúng là mình ở trong tình trạng như vậy, có thể đặt tên tạm cho nó là “Be sicked In WORK”-Cái này có thể viết sai chính tả ( Being Sick in work). Mình cả tuần loay hoay như thằng vô tích sự, hix sao cái số mình nó tệ thế không biết, ko được giao việc, không có gì để làm là tự thui chột khả năng của mình. Hình như mình đang ỷ lại các ideal của sếp, đang ỷ lại công việc của mình…
Hôm nay là chủ nhật mà mình chạy long tong cả ngày để làm mấy việc linh tinh, buổi sáng bắt đầu bằng cafe và buổi tối cũng kết thúc bằng Cafe. Mệt phờ râu, tối về lên gõ blog để mai bắt đầu vào tuần mới.
Mình sẽ phải tiếp tục khát khao, khát vọng những ý tưởng chứ ….. Cố lên Eric